Editor: Miacheg
Hạnh Nhi: "Người đã nhìn thấy cảnh tượng giết heo chưa? Đem trói bốn chân của heo lại, dao trắng đâm vào, dao đỏ đi ra. Tiếng kêu la hét thảm thiết cách mấy dặm đều có thể nghe được. Giết heo xong còn phải lấy máu, mổ bụng..."
"Được rồi, đừng nói nữa." Tiêu Hề Hề ngắt lời nàng: "Ta tốt nhất vẫn là nên đi hầu hạ Thái Tử điện hạ."
Làm heo quá thảm, nàng vẫn nên tiếp tục làm thê thiếp cho người ta.
Hạnh Nhi nhìn theo bóng lưng Tiêu Lương đệ rời đi.
Không biết vì sao, nàng cảm thấy bóng lưng có Tiểu Lương đệ có chút tang thương.
Nàng lắc đầu, không tiếp tục nghĩ tới những thứ phức tạpđó nữa, yên tâm tiếp tục cho heo ăn.
Bảo Câm chất hành lý lên xe, cùng Tiêu Lương Đệ đi Lân Đức điện.
Đây là lần đầu tiên Tiêu Hề Hề tới lân đức điện, nơi này so với Thanh Ca Điện rộng hơn rất nhiều.
Đại cung nữ của Lân Đức Điện là Tuệ Tương, năm nay 22 tuổi, dung mạo xinh đẹp, nhưng lông mày lúc nào cũng cau lại, vẻ ngoài cứng nhắc.
Tuệ Tương sớm đã thu dọn phòng khách, khi nhìn thấy Tiêu Lương đệ đi tới, lập tức sai người chuyển hành lý của Tiêu Lương đệ vào.
"Tiểu chủ, Thái Tử điện hạ còn đang bệnh, không tiện cùng người chung chăn chung gối, cho nên cố ý an bài gian phòng khác cho người, người xem có hài lòng không? Nếu cần bổ sung hoặc thay đổi, người có thể trực tiếp nói với nô tỳ."
Tiêu Hề Hề không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-luc-nao-cung-muon-duoc-luoi-bieng/3061630/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.