Hạnh Nhi nhất thời thay đổi sắc mặt, thân thể không kìm được mà run rẩy, lòng tràn đầy sợ hãi: "Bọn họ muốn tới bắt ta sao?"
Nàng không ngốc, nàng đã biết một số chuyện không nên biết, nếu bị bắt trở về, chín mười phần nàng không sống được.
Thực mau đám nha dịch kia đã vọt tới cửa phòng.
Thấy Tiếu Nam cùng Hạnh Nhi trong phòng, một kẻ mặt mũi bầm dập chỉ vào Tiếu Nam hô to.
"Sáng nay chính là hắn đánh chúng ta!"
Giọng của hắn rất lớn, khiến Tiêu Hề Hề đang ngủ say bừng tỉnh dậy.
Nàng ngẩng đầu, mắt lim dim, mơ hồ hỏi: "Làm sao vậy?"
Lạc Thanh Hàn ấn đầu nàng trở lại vai mình, nhàn nhạt nói: "Không liên quan tới nàng, tiếp tục ngủ đi."
"Vâng."
Tiêu Hề Hề nhắm mắt lại, yên tâm thoải mái ngủ tiếp.
Tên cầm đầu tiến lên, vênh váo tự đắc mà nói: "Các ngươi thật to gan, không những dám cướp nha đầu được huyện quan mua, còn dám đánh thuộc hạ của huyện quan, thật là chán sống!"
Lạc Thanh Hàn nhíu mày: "Ồn quá."
Tên kia cười lạnh: "Chết đến nơi rồi còn làm bộ? Người đâu, mau bắt toàn bộ người trong phòng này giải đi, mang về nha môn nhận đại hình!"
Bọn thuộc hạ lấy ra xiềng xích, hùng hổ vọt vào trong phòng.
Tiếu Nam cùng ba thị vệ khác rút bội đao ra đánh trả.
Luận thân thủ, bọn họ so với mấy tên miệng cọp gan thỏ kia mạnh hơn rất nhiều.
Mới tung ra ba chiêu, mấy tên tay sai vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-luc-nao-cung-muon-duoc-luoi-bieng/3061523/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.