Đoàn vũ nữ vừa múa xong, Ngọc Yên xoay qua nói với tú bà.
-Ta muốn ra trước...
Nụ cười tính toán nhếch lên.
-Được...
Bà ta đứng lên trước sân khấu, giọng ngon ngọt muốn dụ dỗ người khác,quả không hổ danh là người trong nghề nhiều năm.
-Các vị, hôm nay Tử lâu chúng ta có vị cô nương mới tên Hạ Chi sau đây sẽ biểu diễn một khúc, chư vị khách quan ở dưới nếu vừa ý xin mời ra giá, ai trả giá cao nhất sẽ thuộc về người đó...
Giọng nói trầm trồ, cũng không kém phần háo sắc vang dội.
-Được... Được...
-Hoan hô...
-Bắt đầu đi....
Vừa xong, Ngọc Yên bước ra. Giống tiên nữ giáng trần lại tĩnh lặng như nước lặng mùa thu, mỗi điệu múa, nét mặt cử chỉ của nàng đều bị lũ nam nhân nắm hết. Nói thế, Ngọc Yên có biết múa máy gì đâu, chỉ là trên phim bắt chước một chút cùng với cánh tay loạn xạ, nên các điệu múa trở nên độc đáo.
Mọi ánh mắt đổ dồn về nàng, kể cả nữ nhân trong lòng đang uất hận, ghen tỵ với nhan sắc của nàng.
Lũ nam nhân vẫn ngắm nghía, thèm muốn nàng, dù cho tán gia bại sản cũng vừa lòng.
Bàn tay uyển chuyển, nụ cười nghiêng thành làm bao người rung động vì nàng.
-Một nghìn lượng!
Không đợi nàng múa xong, có người đã ra giá.
-Hai nghìn lượng!
Không để mỹ nhân bị cướp mất nhiều người cũng ra giá và số tiền ngày càng tăng. Nhưng không ai quên nhìn cử chỉ chuyển động của nàng.
Ngọc Yên nhíu mày một chút, tuy giá cả có cao nhưng đâu vừa lòng nàng, đối với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-bo-tron/1324559/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.