Nàng vẫn dửng dưng ngồi uống trà, cười mà như không cười. Tay cầm chiếc quạt.
-May quá, trời đang nóng. Khỏi cần tốn tiền mua cái khác...
Nàng phe phẩy,rồi dừng lại ngắm nghía. Nàng nhìn chiếc quạt, nét vẽ rất đẹp. Những hàng tre xanh mát cùng với ngôi nhà trang giản dị cùng con sông xanh thẳm trông rất sống động, huyền ảo, cảm giác thật thật giả giả, rất thoải mái. Nàng gập lại.
-Đúng là cây quạt tốt...Đồ không biết tiếc của...
Không để ý xung quanh, nàng cặm cụi ăn.
-A... No quá... Thế này mới là sống chứ... Ở trong cung như chim bị nhốt trong lồng, ăn sơn hào hải vị cũng không ngon... Tiểu nhị...
-Vâng, quan gia có chuyện gì ạ...
Ngọc Yên nói nhỏ vào tai hắn. Trông rất thần bí. Nghe xong, khuôn mặt hắn tỏ ra kì lạ nhìn chằm chằm vào nàng.
-Xong rồi... Tối tới phòng ta...
-Vâng, quan gia...
Hắn hơi băn khoăn, nhưng cũng xoay người bỏ đi. Nàng tiếp tục uống trà, tuy không được ngon cho lắm nhưng cũng được. (Ở hiện đại giàu thì ăn ngon mặc đẹp nên chị không quen lắm)
Xong bữa trưa dài đằng đẵng. Ngọc Yên ra khỏi nhà trọ tham quan (Dù gì cũng lần đầu tới cổ đại mà)
Đường xá rất đông đúc, hai bên đường gọi mời khách. Người trao trao đổi đổi, buôn buôn bán bán. Đúng là rất náo nhiệt. Có những món ăn vô cùng lạ mắt, nhưng tiếc bụng nàng không có chỗ chứa nữa rồi, nàng vừa đi vừa xoa bụng. Đi vào một cửa hàng bán son phấn.
-Ây dô... Công tử... Ngài đến đúng nơi rồi đấy. Cửa hàng chúng tôi là nơi tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-bo-tron/1324551/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.