Nàng tức điên lên, không hiểu hôm nay sao bọn đàn ông lại lấy nàng làm chỗ trút giận, hận này chưa trả hận mới lại đến, hận thế này trả bao giờ mới hết.
-Ngươi....
Hàn Ngọc Yên chưa nói hết câu đằng xa hết lớn.
-Là kẻ nào đêm hôm xâm nhập vào Hoàng cung....!!!!!!!
Những ngọn đuốt ngày càng tới gần, thì ra là thị vệ trực đêm. Nàng giật mình khi có người kéo tới ôm chặt mình.
"Lại là hắn "
Thân thể nàng cố nhúc nhích nhưng không thoát ra được. Những đốm sáng kia càng tới gần.
"Chẳng lẽ, hắn muốn bắt mình giao cho bọn chúng sao... Hắn không sợ bản thân sẽ bị liên luỵ "
Nàng ngước lên nhìn khuôn mặt hắn, thấy vẫn không chút nhúc nhích, dáng vẻ còn tỏ ra tự tin.
Bây giờ, nàng và đoàn thị vệ kia mặt đối mặt khó mà chạy thoát.
"Tên khốn, muốn chết thì chết một mình đi... Ta còn muốn sống mà trở về!!! "
Nàng thò tay ra phía sau lưng hắn, bấu cho hắn một cái thật đau, xả đi nổi tức giận trong lòng nàng. Nhưng hắn không nhúc nhích, mặt không biến sắc. Rõ ràng nàng dùng lực rất mạnh.
"Hắn không biết đau sao? Thôi,để xem bây giờ hắn giải quyết như thế nào "
Thấy hai bên yên tĩnh một hồi.
"Ủa, chúng không bắt người sao... "
Trong lòng nàng đang rất phân vân, không hiểu tại sao chúng không bắt người, nàng có nên nhân cơ hội bỏ trốn không.
-Thần tham kiến Vương gia!
Một tên đứng đầu hớt hải quỳ xuống hành lễ lớn, ngay cả những tên lính đằng sau chưa hiểu gì nhưng cũng làm theo.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-bo-tron/1324549/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.