Vân Thư tỉ mẩn thu gom hai túi lông lớn, đến cuối mùa hè đã có thể quấn thành một cuộn len mịn. Thành phẩm của cuộn lông là hai đôi găng tay, một lớn một nhỏ.
Sau khi gửi lông tầm non nửa tháng, Vân mới nhận được hàng. Cô mở kiện hàng, lấy ra hai đôi găng tay màu be nhạt. Tuy tiết trời vẫn chưa hạ nhiệt nhưng cô không ngăn được sự hào hứng. Vân Thư đeo vào tay Chương Tư Niên rồi đeo vào tay mình, hai bàn tay xù xì nắm lấy nhau.
Chương Tư Niên hạ mắt quan sát, anh trở bàn tay: “Không khác găng tay là bao nhỉ”. Nếu Vân Thư không nói, có lẽ Chương Tư Niên không biết nó làm từ lông thú cưng.
Vân Thư cởi găng tay và dụi mặt vào, một cảm giác làm cô nổi da gà. Nó mềm mại, mang mùi hương hệt Kẹo Lạc ngày xưa, cô chôn mặt vào nỗi nhung nhớ trong chốc lại, kế đó cẩn trọng cất hai đôi găng tay vào hộp, đóng lại.
– Bình thường găng tay được dệt từ lông cừu, còn hai đôi này được đổi thành lông chó thôi, không khác nhau nhiều đâu anh. Chắc sẽ bị chật, năm sau chúng ta có thể gửi lông Kẹo Bông Gòn đi đan khăn quàng cổ và nhiều thứ nữa.
Chương Tư Niên dịu dàng ôm eo Vân Thư: “Anh đang hy vọng nó đừng rụng lông nhiều quá”.
Vân Thư trốn tránh trả lời, cô ngẩng đầu hôn anh lấy lòng. Nhóc Samoyed được dưỡng thương một tháng nên vết thương đã cải thiện hơn, nó hoạt bát lượn quanh chân hai người. Bầu không khí ấm áp vô cùng.
Đối với học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-ngai-hoan-hao-va-co-nang-tam-duoc/5257680/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.