Cả hai ra khỏi nhà lúc trời còn sáng. Hiện giờ trời đã sẩm tối, những áng mây sa xuống đường chân trời.
Một tay Chương Tư Niên xách túi, một tay anh nắm tay Vân Thư: “Mình mau về thôi”.
Vân Thư gật đầu, cả hai rảo bước nhanh hơn.
Những cơn gió lạnh lất phất lướt qua những tán lá đung đưa xào xạc. Cửa nhà hiện ra trước mắt, trời bắt đầu mưa lất phất, từng giọt li ti rơi xuống mỗi lúc một dày đặc.
Giọt nước rơi xuống đầu mũi hơi lạnh. Hai người lại nhanh chân hơn.
Ngay ngã rẽ về nhà, Vân Thư nghe loáng thoáng có tiếng động trong bụi cây. Cô dừng bước.
– Có chuyện gì thế?
– Hình như em nghe trong bụi cây có tiếng gì đó.
Trong bụi rậm có tiếng ư ử nhỏ xíu, lúc tới gần thì âm thanh nhỏ xíu đã được phóng đại vô cùng rõ ràng.
– Để em xem thử.
– Em cẩn thận đấy.
Vân Thư ngồi xổ thụp xuống, gạt lùm cây sang một bên. Dưới gốc cây, có một cục lông be bé, xồm xoàm quện đầy bùn đất đến nỗi không thể nhận ra màu lông ban đầu. Cục lông chưa được một tuổi, ngước nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương.
Vân Thư một chú chó đi lạc ngoài đường. Cô quan sát tới lui, thả nhánh cây ra rồi đứng dậy.
– Chắc là nó lạc, là chó con thôi anh, thấy thương quá.
Trong nhà còn vài hộp thức ăn cho chó, cũng không dùng được nữa, để em lấy ra nó ăn.
Chương Tư Niên lau giọt nước mưa đọng trên chóp mũi cô: “Ừ, chúng ta về trước đã, anh sẽ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-ngai-hoan-hao-va-co-nang-tam-duoc/5257678/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.