Ông nội Chương đột ngột ra đi.
Dù sau ngày hôm đó đã chuẩn bị tâm lý nhưng sau khi Vân Thư nhận được cuộc gọi từ Chương Tư Niên, anh bảo cô thay quần áo trắng đơn giản, một lúc sau sẽ người đến đón cô, Vân Thư vẫn làm đổ cốc nước cầm trên tay.
Ngay cả sau khi nhớ lại, Vân Thư vẫn cảm giác như run rẩy.
Cha mẹ Chương Tư Niên đang dạy học ở nước ngoài, vé máy bay về nước vào tuần sau đã được đặt trước, nhưng họ thậm chí còn không được gặp ông cụ lần cuối chỉ có thể vội vàng đổi vé và trở về trước khi an táng.
Tang lễ do Chương Tư Niên chủ trì, ông cụ đã lớn tuổi, qua đời vì tuổi già bình thường. Theo lời xưa, đó là một đám tang tự nhiên, và ông nội Chương đã phân phó trước khi chết, mọi thứ nên được làm đơn giản.
Hội trường để linh cữu phủ đầy hoa cúc trắng, người ra vào xen lẫn tiếng than khóc. Hai bên là vòng hoa trắng do học sinh và giáo viên gửi đến, xếp cẩn thận, nhiều đến mức phải để hai hàng.
Cô kìm chế lại vì đã khóc quá nhiều lần, hốc mắt đã nóng ran, có lẽ là vì khóc nên sưng hết cả lên.
Khuôn mặt của Chương Tư Niên cũng hơi tái lại. Vân Thư chỉ thấy anh lau nước mắt trên khóe mắt khi anh đắp khăn liệm cho ông nội, còn những lúc khác, khuôn mặt anh đều lạnh lùng.
Vân Thư mặc đồ tang lễ, thắt dây thừng ngang hông, đứng ở cửa ra vào vào của hội trường để linh cữu, đưa một đóa hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-ngai-hoan-hao-va-co-nang-tam-duoc/5257665/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.