“Đến cũng đã đến rồi, thế thì ở lại chung vui đi!”
Diệp Viễn lạnh lùng hừ một tiếng, bóng dáng anh nhanh chóng biến mất, sau đó xuất hiện ngay sau lưng đám người da trắng kia.
Tung ra vài cú đá, đám da trắng cũng thê thảm ngã lăn lộn dưới đất.
Đến lúc này, ở đó không còn người nào đứng thẳng nữa, chỉ còn một mình Diệp Viễn sừng sững đứng đó, vẻ mặt hết sức hờ hững.
Mọi người đang đứng lại xem đều nhìn Diệp Viễn với ánh mắt đầy rung động và kính sợ.
Lúc này, Diệp Viễn đi tới chỗ Hứa Mặc, từ trên cao nhìn xuống nói.
“Tôi không cần biết các người từ đâu đến, cũng chẳng cần biết các người thuộc thế lực nào, chỉ cần nhớ kỹ cho tôi, sau này đừng đến đây làm phiền tôi và vợ tôi nữa, nếu không tôi cũng chẳng ngại xóa tên các người khỏi Sở Châu này!”
Hứa Mặc không dám nhiều lời dù chỉ một câu, chỉ biết nhìn chằm chằm vào Diệp Viễn, nếu như ánh mắt có thể giết người, thì có lẽ Diệp Viễn đã chết cả trăm ngàn lần.
Nói xong, Diệp Viễn không thèm để mắt đến Hứa Mặc nữa, quay lại bên cạnh Lâm Vãn Tình, nhẹ nhàng nắm lấy hai tay cô ta, dịu dàng nói.
“Đi thôi vợ, chúng ta cùng đi dạo phố nào!”
“Ừm! Được!”
Lâm Vãn Tình vô cùng ngoan ngoãn gật đầu.
Diệp Viễn và Lâm Vãn Tình đi tới đâu, đám người vây xem lại né ra nhường đường tới đó, hơn nữa còn nhìn hai người với ánh mắt sùng bái.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-mon-doc-thanh/2527580/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.