Âm thanh hạt mưa đánh lên kính chắn gió khiến Triệu Ngu mơ màng sắp ngủ ngay lập tức tỉnh táo lại, ý thức được việc bản thân suýt chút nữa đã ngủ quên, cô nhanh chóng ngồi thẳng người đổi tư thế, mở to hai mắt nhìn ra bên ngoài.
“An tâm ngủ một lát đi.”
Nghe được giọng nói của Tiết Trạm, cô lắc đầu rồi hỏi: “Anh có mệt không? Có muốn em đổi chỗ cho không?”
Mỗi lần cô về thăm cha mẹ nuôi thì anh đều chủ động làm tài xế đồng hành cùng cô, một người ngày thường ra ngoài đều mang theo tài xế lại vì cô mà tự mình lái xe suốt mấy giờ đồng hồ, làm cô có chút băn khoăn.
Tiết Trạm cười như không cười liếc mắt nhìn Triệu Ngu một cái: “Với trạng thái như vậy, làm sao dám để em cầm lái?”
Triệu Ngu nhịn không được mà ngáp một cái, cũng không phản bác lại anh, ngày hôm qua cô ngủ muộn, trạng thái tinh thần xác thật là không tốt lắm.
“Ngủ đi, không ảnh hưởng đến anh, anh sẽ không ngủ theo em.”
“Không sao đâu, để em nói chuyện với anh một lát.”
Lời tuy nói là như thế, nhưng đến cuối cùng Triệu Ngu vẫn bất tri bất giác ngủ mất, chờ đến khi cô tỉnh lại thì mới phát hiện bên ngoài vẫn còn tiếp tục mưa, mà xe lại đã dừng lại.
“Đây là nơi nào?” Mới vừa tỉnh ngủ nên giọng nói của cô còn có chút nghẹn ngào, lại không khống chế được ngáp thêm một cái, nước mắt cũng bắt đầu chảy ra bên ngoài.
“Khu vực phục vụ.”
Tiết Trạm tháo đai an toàn xong xoay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-lai-tro-ve/1808124/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.