Hiện tại cẩn thận nghĩ lại mọi chuyện, Thương Lục cũng không biết, ngày đó khu gặp được Triệu Ngu thì trong hai người bọn họ, đến tột cùng là ai chật vật hơn ai.
Ngày đó anh mất đi mọi thứ, bao gồm cả nửa cái mạng.
Tên anh trai độc ác sở dĩ lưu lại nửa cái mạng của anh cũng chỉ vì cha của bọn họ còn sống, anh từ nhỏ đã không được yêu thương, lại bị người ta tính kế oan uổng, nhưng ít ra dựa vào mối quan hệ huyết thống này, nên mạng của anh tạm thời mới có thể giữ được.
Nhưng anh rất rõ ràng, một ngày nào đó khi cha mất, cái mạng này của anh cũng sẽ chấm dứt theo.
Anh không cam lòng, trong anh tràn ngập cừu hận, cho nên chẳng sợ giống như “chó nhà có tang”, anh cố gắng liều mạng giãy giụa trong màn mưa kia.
Gãy xương đùi phải, chân trái bị đâm một đao, trêи người còn có vô số miệng vết thương, dù chỉ một chút sức lực để đứng trêи mặt đất anh cũng không còn.
Anh nỗ lực dựa vào tường nửa ngày, thật vất vả mới miễn cưỡng đứng vững, vừa ngẩng đầu thì phát hiện trước mặt mình không biết từ khi nào đã có thêm một cô gái.
Dưới cơn mưa tầm tã, đường phố hẻo lánh chỉ có duy nhất một bóng người.
Thân hình cô thoạt nhìn thật sự quá gầy yếu, sắc mặt trắng bệch không giống như người sống, tuy rằng quần áo đã bị mưa dính ướt, nhưng vẫn có thể nhìn ra vết máu ẩn hiện trêи đó, chẳng qua không thấy được máu đang chảy ra nên có khả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-lai-tro-ve/1808024/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.