Chương trước
Chương sau
Buổi chiều thứ năm, Triệu Ngu dùng thân phận người tình nguyện đến trường học giáo ɖu͙ƈ đặc thù ở Đông Hải thị.
Cô đã đi tình nguyện vài lần, thế cho nên đều quen biết thành viên trong ban tổ chức, cũng tương đối quen thuộc với một vài học sinh ở trong trường học.
Bọn họ không phải giáo viên chuyên nghiệp, hoạt động tình nguyện cũng rất đơn giản, chính là mang đến cho bọn nhỏ chút quà tặng, cho bọn trẻ sự cổ vũ cùng tình thương, bồi bọn trẻ vượt qua một buổi chiều vui sướиɠ.
Mỗi người tình nguyện khi đối mặt với bọn nhỏ đều là thật lòng quan tâm cùng yêu quý, nhưng mục đích của mỗi người tham dự hoạt động này chưa chắc đều thuần túy như vậy.
Có vài người là sinh viên đại học, vì tham gia ngoại khóa thực tiễn mà đế. Có một bộ phận là nhân viên công vụ cùng công nhân viên chức trêи đơn vị sự nghiệp, bởi vì đơn vị yêu cầu cho nên không thể không tới.
Mà Triệu Ngu, là vì một người đàn ông.
“Chị Triệu Ngu, chị cũng là sinh viên mỹ thuật sao? Sao có thể vẽ đẹp như vậy?”
Nghe phía sau truyền đến tiếng kinh ngạc cảm thán, Triệu Ngu quay đầu lại nhìn thoáng qua rồi khiêm tốn mà cười cười: “Không phải, là chính tôi tự học, bức tranh này của tôi ở trước mặt sinh viên mỹ thuật chân chính thì không đáng nhắc đến.”
Nói chuyện với cô là một nữ sinh cùng đến làʍ ȶìиɦ nguyện, tên là Tần Ý, bởi vì biết cô làm việc ở tập đoàn trang sức, vậy nên Tần Ý theo học thiết kế trang sức đặc biệt thích dính cô để hỏi thăm chuyện ở Hoa Xán.
“Đâu có? Cảm giác khá hơn nhiều so với em, đúng không Tiêu Tiêu?” Tần Ý nói xong mới ý thức được cái gì, duỗi tay lấy bảng viết mấy chữ “Đẹp không?”, say đó đưa tới trước mặt bé trai 8 tuổi.
Bé trai nhìn xong ngay lập tức gật đầu liên tục, cười giơ ngón tay cái lên với Triệu Ngu.
Cậu bé tên là Cù Tư Tiêu, bẩm sinh bị câm điếc nghiêm trọng, vẫn luôn không thể trị khỏi, thậm chí còn không dùng được máy trợ thính, những tình nguyện viên không hiểu ngôn ngữ của người câm điếc chỉ có thể dùng cách này để giao lưu với cậu bé, cũng may tuy rằng tiến độ học tập của cậu bé chậm chạp, nhưng từ ngữ đơn giản thì đã biết không ít.
Tới gần lúc tan học, phụ huynh sôi nổi đến đón bọn trẻ, Cù Tư Tiêu cũng không ngoại lệ. Chỉ có điều, lần này tới đón cậu bé không phải mẹ mà là một người đàn ông cao lớn tuấn lãng.
Xa xa nhìn đến người đàn ông kia, Tần Ý ngay tức khắc kϊƈɦ động một trận, túm tay áo Triệu Ngu hưng phấn mà thấp giọng kêu to: “Chị xem chị xem, rất soái a, rất có dáng dấp!”
Triệu Ngu nhìn theo hướng Tần Ý chỉ rồi liếc mắt một cái, trêu ghẹo nói: “Đừng hoa si, người ta là tới đón Cù Tư Tiêu, khẳng định là ba của cậu bé, cô chớ có đùa giỡn.”
Tần Ý cúi đầu trong chớp mắt: “Đúng a, hoa thơm đã có chủ, aiz!”
Nhưng Triệu Ngu biết, người đàn ông kia không phải là ba của Cù Tư Tiêu, hơn nữa cho đến nay vẫn còn độc thân, hẳn có thể xem như hoa vô chủ, chẳng qua, người ta đã có người trong lòng.
Người trong lòng của anh, chính là Trang Diệc Tình.
Triệu Ngu thật lâu trước kia đã nghe nói qua cái tên Kỷ Tùy này, biết ba anh từng là trợ thủ đắc lực của ông nội Trang Diệc Tình—— Chủ tịch quá cố của Lan Tỉ đời trước – Trang Chí Bác.
Ba của anh vì cứu Trang Chí Bác mà chết, Kỷ Tùy 5 tuổi liền được Trang Chí Bác xem như cháu trai mà nuôi dưỡng bên người, thế cho nên Kỷ Tùy cùng Trang Diệc Tình bằng tuổi nhau là điển hình của thanh mai trúc mã, thậm chí khi Trang Chí Bác còn sống còn từng có ý đính hôn cho hai người, nhưng mà hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, Kỷ Tùy đối với Trang Diệc Tình, càng giống như cái lốp xe dự phòng.
Nhưng nếu cái lốp xe dự phòng này lại trao trái tim cho Trang Diệc Tình, vậy thì Triệu Ngu cũng muốn đoạt, cô muốn khiến Trang Diệc Tình không còn một đường lui.
Cù Tư Tiêu ở bên cạnh xe không biết dùng ngôn ngữ của người câm điếc nói cái gì với Kỷ Tùy, còn vui vẻ mà cầm bức tranh trong tay đưa lên rồi lại chỉ chỉ phương hướng Triệu Ngu cùng Tần Ý, Kỷ Tùy hướng bên này nhìn thoáng qua, sau đó nắm tay Cù Tư Tiêu chậm rãi đi tới.
“Tiêu Tiêu nói với tôi có một chị gái vẽ cho em ấy bức tranh, bảo tôi nhất định phải tới cảm ơn các cô.”
Nhìn bức tranh trong tay Kỷ Tùy, Triệu Ngu lộ vẻ xấu hổ: “Giáo viên nói Tiêu Tiêu gần đây không vui, tôi nhìn cậu bé vẽ, suy đoán là cậu bé nhớ ba, cũng không biết ba cậu bé trông như thế nào nên liền tùy tiện vẽ, kết quả là một chút cũng không giống anh, tài vẽ của tôi còn kém như vậy, khả năng là tương đối trừu tượng.”
Kỷ Tùy cười nói: “Tôi không phải ba em ấy nên không có gì mà giống hay không giống, tranh này rất đẹp, em ấy thực thích, cảm ơn.”
“Thì ra anh không phải là ba của em ấy a, vậy anh kết…” Tần Ý hai mắt tỏa ánh sáng, đại khái là muốn hỏi anh đã kết hôn chưa, nhưng sau khi mở miệng lại cảm thấy không ổn nên ngay lập tức thu trở về.
Kỷ Tùy không quản phản ứng của Tần Ý, ngược lại nghi hoặc mà nhìn Triệu Ngu: “Chúng ta trước kia có gặp qua chưa? Cảm giác, cảm thấy có chút quen mắt.”
Triệu Ngu bày ra biểu tình giống như anh: “Anh nói như vậy, tôi cũng cảm thấy quen mắt, giống như…”
Nỗ lực suy tư nửa ngày, cô mới hỏi: “Là ở nước Mỹ sao? Tôi mấy năm trước vẫn luôn làm việc ở nước Mỹ, rất có thể là ở bên đó từng gặp qua anh.”
Kỷ Tùy nói: “Có lẽ vậy, tôi mấy năm nay ngẫu nhiên cũng sẽ qua đó đi công tác.”
Bọn họ chính xác đã gặp ở nước Mỹ, đó là cuộc gặp gỡ tình cờ mà Triệu Ngu cố ý sắp đặt, vì nghiệm chứng Kỷ Tùy có nhận ra gương mặt này của cô hay không.
Tuy rằng trước kia cô chưa hề gặp qua Kỷ Tùy, nhưng không thể xác định rằng anh có thể đã thấy qua ảnh chụp của cô hay chưa, nếu anh có thể nhận ra cô, vậy sau khi về nước, cô khẳng định phải tránh anh.
Dù sao, Kỷ Tùy và Lăng Kiến Uyên không giống nhau, người nhà họ Lăng sẽ không nguyện ý nhắc tới Triệu Ngu, càng không muốn nhắc lại sự việc 3 năm trước, thế cho nên cô có thể không chút nào cố kỵ mà xuất hiện ở trước mặt Lăng Kiến Uyên, nhưng nếu Kỷ Tùy đã gặp được cô, tám chín phần mười sẽ nói cho Trang Diệc Tình biết.
Cù Tư Tiêu lại dùng ngôn ngữ của người câm điếc khoa tay múa chân gì đó, Triệu Ngu xem không hiểu, Kỷ Tùy phiên dịch nói: “Tiêu Tiêu nói rất thích cô, hỏi cô khi nào lại đến thăm em ấy.”
Triệu Ngu tỏ vẻ xin lỗi mà lắc đầu: “Tôi cũng không biết, tôi theo hiệp hội cùng nhau tới, phải xem lần sau khi nào tổ chức hoạt động, hơn nữa, chúng tôi cũng không chỉ tới nơi này mà còn thường xuyên đi cô nhi viện gì đó, có thể lần sau…”
Đón nhận ánh mắt chờ đợi của cậu bé, Triệu Ngu dừng một chút, sửa lời nói: “Nếu Tiêu Tiêu thích, vậy sau này dì sẽ bớt chút thời gian tới thăm con được không?”
Nhìn Kỷ Tùy phiên dịch, Cù Tư Tiêu rõ ràng thực vui vẻ, gật đầu thật mạnh với Triệu Ngu.
Sau khi hoạt động kết thúc, toàn bộ tình nguyện viên đều trỏ về, Triệu Ngu cố ý không lái xe, cùng Tần Ý hẹn nhau thuê taxi, Kỷ Tùy tất nhiên mở miệng nói đưa hai cô về nhà.
Triệu Ngu lễ phép cự tuyệt, Tần Ý lại tâm viên ý mãn, bắt lấy cánh tay Triệu Ngu xong liền không khách khí mà lên xe.
Triệu Ngu cho Tần Ý một cái ánh mắt “Tôi hiểu.” rồi tự giác dẫn Cù Tư Tiêu ngồi ở ghế sau, chừa vị trí ghế phụ lại cho Tần Ý.
Kỷ Tùy nhìn qua không giống người nói nhiều, nhưng vì lễ phép nên vẫn luôn mỉm cười nói chuyện phiếm với hai người các cô.
Tần Ý gấp không chờ nổi dò hỏi tình huống của anh: “Anh không phải ba của Tiêu Tiêu, vậy anh là… Chú của em ấy?”
“Ân.” Kỷ Tùy đơn giản đồng ý, vẫn chưa nhiều lời.
Triệu Ngu đã tìm người điều tra, ba của Cù Tư Tiêu và Kỷ Tùy từng ở cùng nhau trong bộ đội đặc chủng. Đáng tiếc, ông ấy đã hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ. Kỷ Tùy sau khi xuất ngũ vẫn luôn trợ giúp mẹ con Cù Tư Tiêu, thế cho nên cô mới có thể tìm được cơ hội này để tiếp cận anh.
Tần Ý phải về trường đại học, vậy nên xuống xe trướcTriệu Ngu, chờ cô vừa rời đi, trong xe nháy mắt lại lâm vào an tĩnh.
Chắc hẳn là cảm thấy bầu không khí hơi xấu hổ, sau khi trầm mặc trong chốc lát, Kỷ Tùy dẫn đầu mở miệng: “Ba của Tiêu Tiêu đã qua đời, em ấy rất nhớ ba, người cô vẽ cho em ấy, rất phù hợp với hình tượng ba của em ấy, thế cho nên em ấy mới vui vẻ như vậy.”
Triệu Ngu cười cười: “Tôi cũng là lật xem tranh cậu bé vẽ ngày thường, mới suy đoán ba của cậu bé là quân nhân, bức tranh tôi vẽ kỳ thật chính là một quân nhân bình thường.”
Dừng một chút, cô tò mò hỏi: “Anh cũng là quân nhân sao? Cảm giác, khí chất của anh rất giống.”
“Trước kia phải, hiện tại lại không phải.”
Chủ đề giữa hai người xa lạ bao giờ cũng sẽ không sâu, hai người khách khí lễ phép mà tùy tiện trò chuyện, rất nhanh đã đến bên dưới chung cư của Triệu Ngu.
Xuống xe sau khi nói lời cảm ơn, cô liền xoay người rời đi, bước đi hai bước xong lại quay đầu lại, tỏ vẻ xin lỗi mà cười cười: “Xin lỗi a, tôi không mang danh thϊế͙p͙, có thể lưu số điện thoại chứ? Nếu Tiêu Tiêu muốn gặp tôi, anh có thể liên hệ với tôi, chỉ có điều tôi cũng là nhân dịp ngày nghỉ phép mới có thời gian theo hiệp hội làm từ thiện khắp nơi, chờ khi đi làm việc lại, khả năng phải tới cuối tuần mới rảnh.”
Thấy cô đã lấy điện thoại di động mở ra WeChat, Kỷ Tùy liền cũng lấy di động qua, thêm bạn tốt với cô: “Tôi thay mặt Tiêu Tiêu cùng mẹ của em ấy cảm ơn cô.”
“Không cần phải khách khí, anh cũng có thể thuận tiện chú ý một chút hoạt động của hiệp hội chúng tôi, trêи đấy sẽ tuyên bố một ít hoạt động từ thiện quyên tiền vân vân, anh cũng có thể tham dự.”
“Được.”
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.