Đợi mưa ngừng rơi, Ngụy Hà ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u, chỉ sợ lát nữa sẽ mưa tiếp.
Lau mặt, Ngụy Hà cúi đầu muốn đi.
Người nọ vẫn đứng ở đó, Ngụy Hà đi được vài bước, nhịn không được ngoảnh đầu xem.
Gặp người nọ còn đang nhìn mình, liền nhẹ giọng nói “Hết mưa rồi.”
Người nọ không nói lời nào, chỉ nhìn cậu. Ngụy Hà cảm thấy quái dị,nghĩ nghĩ cũng không tiếp tục nói nữa, xoay người bỏ đi.
Về đến nhà, Ngụy Hà thay quần áo,sau đó đứng trước cửa sổ nhìn xuống lầu.
Cậu lại nhìn thấy người nọ, người nọ mang theo một chiếc thùng,đứng ở đối diện.
Không bao lâu, có chiếc xe dừng lại bên cạnh,một kẻ xuống xe nâng thùng vào, mà người nọ cũng bước lên xe.
Ngay khi Ngụy Hà nhìn xuất thần thì người trong xe bỗng ngẩng đầu lên nhìn về phía cậu,Ngụy Hà không hiểu tại sao đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, bất giác lui về sau.
Chính là người kia chỉ liếc nhìn cậu một cái, sau đó cúi đầu phân phó tài xế, chiếc xe liền rời đi.
_”Đó không phải là cậu út của Đào gia sao?”
_”Đúng rồi, từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài,vừa về hai ngày nay,lão gia nhà họ Đào rất sủng ái đứa con trai út này…” Trong lúc vô tình nghe thấy hai người dưới lầu nói chuyện,dường như đang nhắc đến người nọ.
Đào gia? Ngụy Hà nghĩ nghĩ,cậu không rõ lắm. Đào gia là thư hương thế gia,có hai đứa con gái diện mạo xuất chúng nhưng quả thật chưa nghe nói đến cậu con trai này.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-huynh/2213334/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.