_”Mày làm gì trong này?” Ngụy Thường Đức âm lãnh hỏi
Ngụy Hà bối rối “Con….”
Quá bất ngờ, Ngụy Hà không kịp trả lời.
Cậu bị Ngụy Thường Đức dọa không nhẹ,đột nhiên xuất hiện sau lưng không một tiếng động,ai mà không sợ a.
Ngụy Thường Đức nhìn bộ dáng kinh hoảng của Ngụy Hà, sắc mặt càng thêm khó coi.
Ngụy Hà hồi thần, cũng không hòa nhã trả lời “Tôi lại đây lấy đồ không được sao!”
_”Hừ!” Ngụy Thường Đức hừ lạnh một tiếng
Ngụy Hà không muốn nói gì thêm với Ngụy Thường Đức, từ biệt xong liền rời đi, nhưng vừa đi được một đoạn bước lại dừng bước.
Cậu ngẩng đầu nhìn Ngụy Thường Đức “Tôi nhìn thấy Ngụy Thư…”
Quả nhiên, Ngụy Thường Đức lập tức quay đầu,thân thể cứng ngắt, hung hăng trừng Ngụy Hà.
Ngụy Hà xoay người lại,nhìn sau lưng Ngụy Thường Đức “Ông nói…”
Hai mắt Ngụy Thường Đức trợn lớn,rốt cuộc không thể áp chế sợ hãi.
_Ngụy Thư bây giờ, không phải đang nhìn ông sao?
Ngụy Hà cứ nhìn chằm chằm sau lưng lão như vậy,giống như thực sự đã nhìn thấy cái gì đó.
Mà lúc này, Ngụy Thường Đức cũng ẩn nhẫn đến cực hạn, phát cuồng vươn tay bóp cổ Ngụy Hà, “Tao cảnh cáo mày! Nếu mày còn dám nhắc đến nó nữa…”
Tròng mắt Ngụy Thường Đức che kín tơ máu,đôi tay tóm lấy cổ Ngụy Hà không ngừng run rẩy, sợ hãi hóa thành phẫn nộ khiến lão nổi lên sát ý muốn giết Ngụy Hà. Chỉ cần mỗi lần Ngụy Hà há mồm kêu tên Ngụy Thư thì lão hận không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-huynh/2213304/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.