_Cậu Hai đây là giận quá hóa rồ,mau mang cậu Hai về phòng,mời thầy thuốc đến xem.
Ngụy Thường Đức vẫn trấn định,ra lệnh cho người hầu bên cạnh.
Lúc nhìn đến ánh mặt tràn ngập lửa giận của Ngụy Hà không khỏi bỏ thêm một câu “Không có sự đồng ý của tao, không cho phép bất cứ kẻ nào đi thăm nó,cũng tuyệt đối cấm nó bước ra khỏi cửa nửa bước.”
Nói xong Ngụy Thường Đức liền xoay người bỏ đi,dì Hai cũng lẽo đẽo theo sau.
Nhưng thật ra sắc mặt Ngụy Lập Diễm có chút kỳ quái,không buông lời trào phúng Ngụy Hà,cũng không thèm liếc mắt nhìn cậu, chỉ ngẩn người nhìn căn phòng đổ nát thật lâu.
Nghe Ngụy Hà nói vậy, lại nghĩ tới hành động bất thường của Ngụy Thường Đức, đang yên đang lành đột nhiên sai người dỡ bỏ căn phòng, thật không thể không làm cho người ta hoài nghi. Tên Ngụy Hà vô dụng này vừa về đã vì chuyện của Ngụy Thư mà chống đối Ngụy Thường Đức,cũng không biết phát điên cái gì. Còn bên kia, tổng luôn cảm thấy Ngụy Thường Đức đang che giấu không ít bí mật.
Gặp Ngụy Hà bị kéo vào phòng,Ngụy Lập Diễm lại nhìn Ngụy Lượng đang ngồi xổm một bên hăng say nghịch bùn, bọn họ có như thế nào cũng không liên quan đến mình, không cần nhún tay vào làm gì, thứ hắn cần chính là tài sản của Ngụy Thường Đức.
****
_”Lão gia, chờ tôi một chút!” dì Hai hấp tấp đuổi theo Ngụy Thường Đức oán giận.
_”Bà đi theo làm gì?” Ngụy Thường Đức quay đầu lại, mặt không chút thay đổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-huynh/2213289/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.