“Đã xong chưa?”.
“Xong rồi, xong rồi”. A Ly vội vàng mặc áo khoác vào người rồi chạy ra khỏi phòng, một bóng hình thật dài đập vào mắt cậu, ánh nắng bên ngoài chiếu vào, xung quanh người đó tỏa ra vầng hào quang màu vàng, trên mặt người đó mang theo nét cười ấm áp, cưng chiều xoa đầu A Ly.
“Ngốc, coi chừng bị cảm lạnh bây giờ”.
“Đừng mà, sẽ không đâu”.
A Ly vẫn chưa nói hết, Thiển đã đem khăn choàng quấn quanh cổ A Ly, khăn quàng cổ bằng nhung thật dày quấn chặt lấy A Ly, chỉ để lộ một đôi mắt đen lay láy.
A Ly có chút bất đắc dĩ kéo kéo khăn choàng cổ, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra, cậu thở dốc: “Bác sĩ đã nói em sẽ không sao”.
Thiển đưa tay kéo A Ly vào lòng, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu của cậu: “Đúng vậy, sức khỏe A Ly của anh rất tốt, nhưng chỉ vừa vào xuân, đây là thời điểm dễ bị cảm nhất”.
“Thiển, anh càng lúc càng giống mẹ em”. A Ly lẩm bẩm.
“Hai người các con còn muốn lèo nhèo tới lúc nào nữa đây?”. Âm thanh trung khi mười phần của mẹ từ xa truyền đến, “Muốn thắp hương thì phải đi sớm biết chưa?”.
“Mẹ ơi, con đến đây”.
…
Ở giữa núi có một ngôi mộ đơn giản đã được quét dọn sạch sẽ, hương án, trái cây, điểm tâm được bày đầy trên băng đá phía trước.
Mẹ A Ly kéo cậu đến trước ngôi mộ, ảnh chụp trên bia mộ là bà nội qua đời đã lâu của cậu, mẹ cậu thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-huyet/2897527/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.