s-300xn-event-image-hswni-fire-seminars
Một bàn tay tái nhợt duỗi tới đặt lên vai cậu, cậu cảm giác có một luồng gió thổi vào trong cơ thể, cậu lập tức cử động được, quay đầu nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt, lòng A Ly lo lắng: “Xin anh, tôi phải quay về, tôi phải quay về”.
Song Vô Yên mím chặt đôi môi xanh nhợt, không nói được lời nào, chỉ kéo cậu vào trong phạm vi âm tối của mình.
“Xin anh”. A Ly nắm chặt trường sam Vô Yên, trong lòng càng lúc bồn chồn. “Xin anh”, cậu liên tục thì thào, nước mắt rơi ra từ khóe mắt, rơi đến giữa không trung thì biến mất.
Vô Yên nhíu mày càng chặt, không biết tại sao mọi suy nghĩ tình cảm của A Ly đều có thể truyền đến trong đầu y không giữ lại chút nào, khi A Ly khóc, ngực y tựa như cũng đau đớn theo.
“Cậu đã chết”. Vô Yên rốt cuộc lên tiếng, thanh âm băng lãnh hơn trước, y dốc hết lực không để bản thân bị A Ly ảnh hưởng. Song lúc Vô Yên nói ra câu đó, lòng y vẫn nặng nề, đây là cảm giác tuyệt vọng chăng? Trái tim của y đã sớm không còn, tình cảm lạ lùng thế này y cũng đã quên mất.
“Tôi phải trở về”. A Ly ra sức lắc đầu. Cậu đã chết sao, cho dù vậy cậu cũng phải quay về! Cậu nhớ, lệ quỷ có thể trở về dương thế đòi nợ! Cậu phải trở thành lệ quỷ!
“Hồ đồ, kết cục của lệ quỷ là hồn phi phách tán”.
“Anh bạn nhỏ, cậu trở về để làm gì?”. Xen vào là âm thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-huyet/2897500/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.