Lâm Du Nhiên đã sử dụng Hắc Linh Phù với Doãn Tình, nếu y đã không muốn tự nguyện bên hắn thì hắn miễn cưỡng là được, chỉ cần có người bên cạnh, yêu hay không yêu thì có gì quan trọng gì!
Từ nay về sau trong mắt y sẽ chỉ có mỗi mình hắn, không quan tâm đến ai nữa!
Khi đó Doãn Tình đã nhìn hắn bằng ánh mắt hỗn độn cảm xúc, thất vọng, kinh ngạc, hay thậm chí là... thương xót?
Nhưng mà rất nhanh những cảm xúc đó không còn nữa, hắn tiến lại gần xoa lên gương mặt có ngũ quan tinh xảo, người mà hắn luôn ao ước muốn chạm đến, hỏi: “Doãn Tình, huynh có yêu ta không?”
“...Yêu.” Doãn Tình cứng ngắc trả lời.
“Không thật một chút nào, huynh nói lại đi.”
Pháp lực gia tăng thêm một chút, đôi mắt vô hồn đột nhiên biến mất, thay vào đó là ánh mắt ngập tràn tình ý, Doãn Tình không khác gì ngày thường dịu dàng nhìn hắn nói:
“Ta yêu Du Nhiên mà.”
Lâm Du Nhiên hài lòng gật đầu, “Vậy mới ngoan chứ.”
Chỉ cần có một chút pháp lực thôi đã khiến con người trở nên ngoan ngoãn như vậy, sớm biết như thế, hắn nên làm ngay từ đầu rồi.
Những ngày về sau hắn điều khiển Doãn Tình xa cách Mặc Thanh, chỉ cho phép y quan tâm một mình hắn, ngoài mặt thì cười tươi nhưng trong lòng hắn lại chẳng thấy vui chút nào.
Có lẽ Mặc Thanh vẫn còn ở đây nên khiến hắn khó chịu.
Chẳng phải tình cảm sư huynh đệ hai người tốt lắm sao, vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-hon-xin-hay-buong-tha/2468735/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.