*ăn vạ* các bảo bối à, có bảo bối nào rảnh rỗi muốn thử sức ed đam không, hãy về với ta a, ta đang rất cần nhân lực, sắp vào năm 3 rồi, ta sẽ bận bù đầu à, sợ không có thời gian ed a T.T. Oaoaoaoaoaoaoaoa. Có ai nghe được lời thỉnh cầu của ta không T.T
—————————
Đến giờ cơm tối, Tống Đạm Bạc gõ cửa phòng Hà Du Nhiên, cậu đi ra đã thấy trên bàn bày sẵn sàng đồ ăn, bốn món ăn cùng một món canh, bữa tối do Tống Đạm Bạc chuẩn bị đầy đủ hương vị. Hà Du Nhiên vẻ mặt vô cùng mừng rỡ, nói: “Đội trưởng, xem ra em sau này sẽ được hưởng phúc rồi, tay nghề vào bếp của anh thật tuyệt a.” “Tiểu Hà, mau tới ngồi đi. Đêm nay chính là mở tiệc chào mừng cậu, đương nhiên không có rượu là không được rồi.” Tống Đạm Bạc không biết lấy từ đâu ra hai chai Vodka. “Rượu Tây luôn a, đội trưởng.” Tống Đạm Bạc cười cười, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, lại nghĩ thầm trong bụng, đừng có xem thường tôi.
“Tiểu Hà, sao cậu không ở với ba cậu mà phải ra đội trinh sát hình sự ở tỉnh thành này làm hình cảnh thế?” “Thành phố này là thành phố lớn thứ hai của tỉnh, đô thị phồn hoa, em từ nhỏ lớn lên ở đây. Hơn nữa, xa nhà sẽ giúp em rèn luyện được bản thân. Ở bên cạnh ba mẹ, họ cứ xem em là con nít, như thế em sẽ không có cách nào trưởng thành được. Ba của em muốn em phải hảo hảo học tập đội trưởng, ba bảo đội trưởng tuổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-hoan-quy-ai/96366/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.