Tống Đạm Bạc đêm nay lần thứ hai mơ màng thâm trầm mà về đến nhà, đi đến cửa phòng trọ, anh nhìn thấy đèn phòng ngủ chính cùng phòng khách đèn vẫn sáng. Tống Đạm Bạc mừng rỡ như điên vọt tới phòng ngủ chính, quả nhiên thấy Hà Du Nhiên mặc áo ngủ tựa ở đầu giường đọc sách. Hà Du Nhiên ngẩng đầu nhìn anh, trên mặt nở ra một nụ cười hiền lành. Tống Đạm Bạc bước nhanh lên trước ôm chặt lấy Hà Du Nhiên, lại ôm lấy mặt cậu, một trận hôn nồng nhiệt, rồi trượt xuống cổ, xương quai xanh. Nhiệt độ trên người Hà Du Nhiên lúc này còn thấp hơn một ít, dị hương trên người càng thêm nồng nặc, hương thơm phả vào mặt.
“Tiểu Du, em mấy ngày đi đâu?” “Em, em vẫn ở chỗ bạn học.” “Em tại sao lại không bắt điện thoại? Bọn anh đều ở đây lo lắng tìm em. Nếu như đêm nay lại tìm không được em, bọn anh liền chuẩn bị đăng thông báo tìm người.” “Em…” “Không muốn không có lí do mà cứ như vậy biến mất, có được không? Anh đây mấy ngày hoàn toàn không có chợp mắt. Em không biết là anh rất lo lắng cho em sao?” “Ở trong lòng anh, em có quan trọng không?” “Đương nhiên là có. Em là tiểu yêu tinh quấn người của anh, anh yêu em nhất.”
Hà Du Nhiên nhìn ánh mắt Tống Đạm Bạc, đột nhiên nước mắt bất ngờ chảy xuống, một giọt lại một giọt thay phiên nhau rơi lã chã trên khuôn mặt cậu. “Quá tốt rồi, thật sự có người quan tâm em như vậy, để ý đến em như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-hoan-quy-ai/2992682/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.