Cuối cùng, thời điểm Tống Đạm Bạc đạt đến cao trào, ý thức tư duy tiến vào vài giây trống không. Lúc này đột nhiên có hai bàn tay bóp lấy cổ anh, sức lực càng lúc càng lớn. Thế nhưng thân thể của anh không cách nào phản ứng lại được, hô hấp càng ngày càng khó khăn, không khí trong phổi càng ngày càng mong manh, anh nghĩ trăm phương ngàn kế, miệng không ngừng mở to để hớp lấy không khí, khuôn mặt cũng đã chuyển sang một màu hồng tía. Trên khuôn mặt quen thuộc kia, lúc này mang theo một tia cười lạnh cùng đắc ý mà trước giờ anh chưa từng thấy. Tống Đạm Bạc ý thức càng ngày càng mơ hồ, thật giống như tiến vào ảo cảnh, , cảnh vật xung quanh càng ngày càng mất đi sắc thái. Anh cảm thấy chính mình thật sự sắp chết, bắt đầu tuyệt vọng, bắt đầu từ bỏ mọi thứ.
Lúc này, cặp tay kia đột nhiên buông lỏng ra. Ý thức của anh chậm rãi khôi phục, anh một trận ho khan, không khí trong ***g ngực tựa hồ bắt đầu chậm rãi một lần nữa tràn ngập. Trên khuôn mặt kia, nụ cười lạnh cùng đắc ý lúc này không hề thấy được, ngược lại, khuôn mặt kia lại mang theo nụ cười thân mật cùng vô hại quen thuộc. Đối phương đột nhiên cuối đầu, bên tai anh thì thầm: “Tống Cát Cát, em yêu anh. Làm sao đây? Em thật sự yêu anh. Em yêu anh.”
Tống Đạm Bạc bất ngờ đẩy người đang phủ phục trên người mình kia ra, phân thân của anh vẫn còn đang bên trong cơ thể của người kia, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-hoan-quy-ai/2992673/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.