Sáng sớm, Hà phó phòng thấy con trai của mình từ phòng Tống Đạm Bạc đi ra, liền một trận kinh ngạc. Hà Du Nhiên dụi dụi mắt, như không hề có chuyện gì xảy ra mà nói, tối hôm qua cả hai tán gẫu, nói một hồi thì buồn ngủ, liền ngủ chung với nhau, dù sao cũng là hai nam nhân. Hà phó phòng cũng không nói gì thêm.
Sáng sớm tạm biệt người nhà, Hà Du Nhiên cùng Tống Đạm Bạc đi đến tòa tháp ở trên núi đã nói qua, đi xe hơn một giờ thì đến nơi. Vị đạo trưởng kia rất là tiên phong đạo cốt (thần thái không hề giống với bất kì ai),tuổi chừng thất tuần, thân thể khá là khỏe mạnh, vừa nói chuyện vừa vuốt lấy chòm râu trắng của mình. Tống Đạm Bạc ngồi trước mắt đạo trưởng, ông lên tiếng hỏi anh muốn cầu điều gì? Tống Đạm Bạc hỏi công việc gần nhất có thuận lợi hay không. Đạo trưởng cẩn thận quan sát tướng mạo của Tống Đạm Bạc, lông mày nhíu chặt. Tống Đạm Bạc thấy phản ứng của ông, liền lên tiếng bảo có thể hay không nói ra nguyên do trong đó. Đạo trưởng chậm rãi nói: “Nếu như muốn công việc thuận lợi, cần phòng bị tiểu nhân bên cạnh.” Tống Đạm Bạc trong lòng suy nghĩ, tiểu nhân bên cạnh? Lại hỏi ông có thể hay không nói ra tiểu nhân là ai? Đạo trưởng cao thâm khó dò lên tiếng: “Chỉ hiểu mà không thể diễn đạt bằng lời.” Sau đó, ông cũng không nói thêm điều gì.
Tống Đạm Bạc đứng dậy, kéo lấy Hà Du Nhiên để cậu ngồi xuống, cậu không chịu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-hoan-quy-ai/2992668/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.