Hà Du Nhiên kể ra ngày xưa đơn phương yêu mến khổ sở cùng sự ra đi của đối tượng đơn phương yêu mến, con mắt dán chặt nơi góc bàn, lại có một giọt nước mắt lướt qua gò má, nhỏ xuống bên trong ly rượu vang, kêu ra một tiếng tí tách, giọt nước kia nhanh chóng hòa tan vào rượu. Hà Du Nhiên cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm, vị rượu giống như tình cảm của cậu, càng nếm càng đắng, một khắc cuối cùng, cay đắng đến tê liệt thần kinh, tê dại cả cảm quan của cậu.
Tống Đạm Bạc nhìn thấy giọt nước mắt lướt qua khuôn mặt Hà Du Nhiên, trầm mặc không lên tiếng. Kỳ thực Tống Đạm Bạc lần đầu tiên nhìn thấy Hà Du Nhiên, anh cũng cảm giác được cậu là gay, anh rất dễ dàng nhận ra người cùng thế giới với mình. Tống Đạm Bạc kỳ thực rất yêu thích tiểu tử đối diện này, thông minh đáng yêu, tướng mạo cùng thân hình chính là hạc đứng trong bầy gà, huyền sắc lóa mắt, cũng bởi vì cậu là con trai của Hà cục trưởng. Có lẽ, Hà Du Nhiên chỉ là gặp không đúng người.
Hà Du Nhiên đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tống Đạm Bạc, anh lúc này mới phát hiện, viền mắt cậu đã đỏ chót. Đôi mắt kia, vẫn vô cùng mỹ lệ rung động lòng người, sóng nước dập dềnh, rọi chiếu mọi thứ. Mà giờ khắc này, càng khiến Tống Đạm Bạc hiện lên vô hạn trìu mến. Lúc này, đôi môi nhỏ dày kia nhẹ nhàng hé ra, nhàn nhạt phun ra một câu đủ để kinh sợ Tống Đạm Bạc. Hà Du Nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-hoan-quy-ai/2992660/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.