Một ngày nữa trôi qua, hôm nay tuyết rơi dày đặc, đường đi liền trở nên khó khăn, Vận Nhi nằm chặt trong tấm chăn dày, cơ thể run rẩy vì lạnh, trên đầu được Bùi Mặc dán miếng dán hạ sốt. Tuyết bắt đầu rơi từ tối qua chỉ vài cơn gió lạnh thổi vào phòng cô liền đổ bệnh ngay, cả đêm Bùi Mặc lo lắng không yên.
Bùi Mặc nằm chặt bên cạnh cô ôm chặt cơ thể nóng hổi kia.
“ Vận Nhi, ôm anh sẽ không lạnh nữa “.
Vận Nhi khép hờ hai mắt dang tay ôm lấy hắn, cơ thể nằm gọn trong cơ thể người đàn ông to lớn, một lúc sâu liền không còn run rẩy nữa, hai mắt nhắm chặt ngủ thiếp đi.
Mỗi lần cô đổ bệnh hắn sẽ vứt bỏ toàn bộ công việc dù có quan trọng đến mức nào cũng không thèm đếm xỉa đến, cô gái nhỏ này của hắn chỉ cần ho khẽ một tiếng cũng khiến hắn bỏ ăn bỏ ngủ cả ngày.
Vận Nhi mơ màng tỉnh lại, cơ thể cô mệt mỏi đau nhức, tuy đã hạ sốt nhưng cơ thể vẫn còn thấy lạnh, ôm chặt tấm chăn từ từ ngồi dậy, dựa đầu ra sau giường gương mặt trắng bệch.
Bên ngoài Bùi Mặc đi vào trên tay còn mang theo một bát cháo, khói vẫn còn bốc nghi ngút, đi lại đặt xuống cái bàn cạnh giường rồi đưa tay sờ lấy trán cô rồi sờ xuống gương mặt nhỏ.
“ Tỉnh rồi thì ăn một chút đi, em ngủ cả ngày rồi “.
Nói xong hắn lại cầm bát cháo lên đưa vào tay cô, Vận Nhi nhận lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-du-muon-danh-thien-than-de-yeu/2945744/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.