Từ sáng sớm đã không thấy Vận Nhi ra khỏi phòng, đến cả bữa sáng cũng không thấy xuống ăn, Bùi Mặc trở về đi vào căn bếp nhìn thấy bữa sáng mình chuẩn bị cho cô vẫn còn nguyên, nhìn đồng hồ đã hơn chín giờ, liền có chút lo lắng chạy ngay lên lầu.
Đưa tay mở cửa phòng lại nhận ra cửa đã bị khóa từ bên trong, hắn lo lắng thêm vài phần: “ Vận Nhi, mở cửa cho anh “.
Bên trong vẫn không có chút động tĩnh gì, Bùi Mặc nheo chặt mắt vặn mạnh khóa cửa, cánh cửa mở ra hăn bước nhanh vào trong phòng, nhìn thấy cô gái nhỏ đang chăm chú học bài bên bàn, còn đang đeo tai nghe nên mới không nghe thấy hắn gọi, Bùi Mặc đi nhanh lại từ phía sau ôm lấy cô, cái ôm bất ngờ khiến cô gái nhỏ giật mình quay đầu: “Mặc, anh sao vậy “.
“ Sao không ăn sáng? “, Bùi Mặc giữ chặt gương mặt nhỏ, phàn nàn.
“ Em quên mất ạ “, Vận Nhi cười nhẹ với hắn, hai mắt chớp chớp.
Bùi Mặc không đáp lại đột nhiên quay người đi, còn có sự giận dữ hắn đẩy toang cánh cửa tạo ra tiếng động lớn.
Vận Nhi nhìn theo tấm lưng người đàn ông, cô thở dài, lẽ nào lại khiến hắn giận rồi.
Bùi Mặc trở xuống nhà bếp mang bữa sáng đã thiêu nguội kia đổ đi hết rồi xắn tay áo nấu một nồi mỳ hải sản mới, còn đặc biệt nêm nếm kỹ lưỡng.
Năm phút sau Bùi Mặc trên tay là bát mỳ hải sản lên phòng Vận Nhi, thấy cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-du-muon-danh-thien-than-de-yeu/2945700/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.