Đã tròn ba ngày, Vận Nhi bị hắn đuổi đi, bây giờ căn biệt thự trở nên tĩnh lặng, lạnh lẽo đến đáng sợ, khắp nơi trong nhà đều có hỉnh ảnh của cô, Bùi Mặc từ ngày đó liền trở nên sắc lạnh, nguy hiểm hơn, hắn luôn dễ dàng phát điên với mọi chuyện dù là chuyện nhỏ nhất, lúc trước có cô hắn dịu dàng thế nào thì bây giờ hắn ngang tàn thế ấy, chỉ vì không còn cô nữa, có thể trách ai chính hắn là người đuổi cô đi, chính hắn tự tay đẩy cô ra xa.
Bùi Mặc ngồi lạnh trong căn phòng tối, hắn cứ như kỵ với mọi loại ánh sáng, một chút tia sáng không may lọt vào cũng khiến hắn phát điên. Ngồi bệt dưới sàn nhà, quần áo thì xộc xệt chẳng ra gì, miệng còn phì phèo điếu thuốc lá, dưới sàn cũng vô số tàn thuốc xem ra hắn đã hút không ít, từ ngày cô đi hắn cứ như trở thành một kẻ nghiện cả ngày không ăn uống gì chỉ có thuốc lá với rượu, công việc cũng lơ là không mấy để tâm, mấy hôm nay đều do một tay A Trạch giải quyết nhưng cũng có số việc cậu ta không thể tự mình lo liệu nhưng cũng không dám đến tìm hắn trừ phi là thạt sự thật sự quan trọng, mà chuyện quan trọng nhất đối với bọn họ cũng chỉ có là chuyện liên quan đến thuốc phiện với nội tạng.
Mấy ngày nay hắn cũng không buồn xuất đi một lô hàng nào khiến bên phía cảnh sát cũng đứng ngồi không yên.
A Trạch đứng ở bên ngoài nhìn hắn thật lâu, tuy sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-du-muon-danh-thien-than-de-yeu/2945676/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.