Vận Nhi ngày nào cũng chỉ ngồi bên cửa sổ nhìn xa xăm ra bên ngoài, cô ngồi như người mất hồn còn không buồn ăn uống, những lúc còn khóc một mình. Châu Tuấn chẳng thể làm gì ngoài việc cứ đứng ở góc phòng nhìn cô rồi đau lòng, cậu ta không muốn cô gái mình thích trở nên như vậy càng không muốn để cô trở về với Bùi Mặc, giữ cô ở bên cạnh ngày nào cậu ta cũng sẽ yên lòng ngày đó.
Nhớ ngày cậu đi thi đại học Vận Nhi ở nhà tự bỏ đói chính mình đến mức ngất xỉu, người hầu trong nhà không một ai biết đến khi Châu Tuấn trở về đã thấy Vận Nhi cơ thể lạnh bang nằm bệt trên sàn, gương mặt trắng bệch lúc đó dọa Châu Tuấn một phen khiếp vía, từ ngày đó cứ đến bữa ăn cũng sẽ đợi cô ăn hết mới rời đi nhưng Vận Nhi cứng đầu thế nào cậu cũng biết rõ đối với cậu Vận Nhi còn lạnh lùng hơn thì làm gì có chuyện sẽ nghe theo.
cốc…cốc…cốc
Dứt tiếng gõ cửa, bên ngoài bà Lý mang bữa trưa vào đi thẳng về phía Vận Nhi đặt lên bàn, nhìn qua cô rồi quay người đi, mấy ngày qua bà ấy cũng chăm sóc cho Vận Nhi không ít cũng hiểu rõ cô luôn trong trạng thái như vậy, tuy cũng có khó chịu nhưng vì Châu Tuấn rất coi trọng cô nên bà ấy cũng kính cẩn hầu hạ.
Châu Tuấn khẽ thờ dài rồi đi đến ngồi đối diện cô: “ Cậu ăn một chút đi, từ sáng đã không ăn gì rồi “.
“ Tôi không đói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-du-muon-danh-thien-than-de-yeu/2945673/chuong-47.html