Sau khi Vận Nhi tỉnh lại, mười phút sau Bùi Mặc cho gọi bác sĩ đến kiểm tra lại tình hình, nghe ông ấy nói mọi thứ đều ổn hắn mới thở phào nhẹ nhõm, đưa mắt nhìn Vận Nhi không khỏi đau lòng còn cô thì cứ nhìn hắn mà cười như thể không muốn hắn lo lắng.
“ Cô ấy bị thương khá nhiều, ở bụng còn bị đánh khá nặng cần phải theo dõi thêm ngày nữa, sau đó là có thể xuất viện “.
Bùi Mặc hơi nheo mắt nhìn ông bác sĩ đó, mùi sát khí khiến ông ta không dám nhìn thẳng vào hắn, sau khi ông ta rời đi hắn liền đi đến nắm lấy tay Vận Nhi, lo lắng gặng hỏi: “ Vận Nhi, nói anh biết bọn họ đánh em thế nào?”
Vận Nhi bất giác khóc, hai mắt cô đỏ hoe trong đầu hiện ra vô số hình ảnh tàn bạo từ những người đàn ông kia, cô nhìn Bùi Mặc hồi lâu rồi kiềm nén cảm xúc, tức tưởi trả lời.
“ Bọn họ đá vào bụng em còn tát em, nắm đầu em đập xuống nền đất còn cào cấu cơ thể em còn có....”
“ Đủ rồi “, Bùi Mặc không thể nghe thêm được nữa, nếu còn nghe cô nói hắn còn không biết bản thân sẽ phẫn nộ đến mức nào, Bùi Mặt nghiên răng ken két, mặt hắn bừng đỏ vì tức giận đảo mắt khắp cơ thể cô từng vết thương nhỏ nhất cũng không bỏ qua.
Hắn thật không tưởng tượng nổi cơ thể nhỏ bé này còn bị hành hạ đến mức nào nữa, hắn không dám nghĩ đến hình ảnh cô bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-du-muon-danh-thien-than-de-yeu/2945659/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.