Đến tận gần chin giờ Bùi Mặc cùng Vận Nhi mới trở về nhà, cũng vì trễ mà bọn họ chỉ ăn qua loa một bát cơm rồi thôi.
...
Lại là một cuộc yêu trong đêm tối
Nụ hôn của Bùi Mặc áp sát, Vận Nhi nghiêng đầu, đôi mắt mơ màng, nửa nhắm nửa mở. Gương mặt thanh tú đỏ hồng như ráng chiều bừng sáng, rải lên những chấm li ti. Dưới ánh đèn hơi tối, nó lại lúc ẩn lúc hiện, khiến người ta vừa thấy đã động lòng.
Bàn tay người đàn ông mỗi lúc một thêm ngông cuồng. Cảm giác nhẵn mịn đã khiến hắn rung động, cơ thể mềm mại đã làm hắn muốn ngừng mà không thể.
Một sự ướt át thấm lên ngón tay Bùi Mặc. Hắn cười xấu xa bên tai cô: “Bé con!”
Hơi thở hầm hập lướt qua gò má. Từng sự xâm nhập tùy tiện khiến cả cơ thể cô căng ra. Ngón tay mảnh khảnh mà thô bạo kích thích nơi mềm mại nhất của cô. Hắn không ngừng tiến sâu, như muốn len lỏi vào tận trái tim.
Khoảnh khắc này, cả người cô như bị châm lửa.
Cô cảm thấy như có một tấm lưới lớn đang ra sức kéo lấy mình, khiến cơ thể co thắt lại rất nhanh. Bờ môi cô bắt đầu run rẩy, khẽ gọi tên Niên Bách Ngạn, nhưng chỉ có thể bám lấy cánh tay anh, nhìn rõ từng bắp thịt đang quấn lấy mình.
Điện thoại của Bùi Mặc đột ngột vang lên, gần ngay cạnh tai, khiến Vận Nhi giật nảy mình.
Cô định ngồi dậy, nhưng lại bị tay hắn ấn xuống.
“ưm....Mặc…” Vận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-du-muon-danh-thien-than-de-yeu/2945630/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.