Quân Ngọc Hàm ôm lấy Ngao Triệu thoát ra khỏi sông Phần, thẳng hướng chạy về phía Tây Nam, một cánh tay của hắn đã cứng ngắc đến không thể nhúc nhích được, mà băng hàn trên cánh tay này từng chút từng chút một chui vào bên trong xương sống của hắn, rồi lại từ trong xương sống thấm tràn ra từ trong cơ thể, khiến cả người tựa như bị ném vào trong khối băng vậy, tứ chi nhưng đang dần dần mất đi tri giác, loạng choạng vài cái, hắn thiếu chút nữa đã mất thăng bằng phải kéo theo Ngao Triệu té xuống đất.
Hắn cúi đầu thoáng nhìn qua Ngao Triệu trong lòng mình, Ngao Triệu bởi vì hao tổn lúc nãy mà giờ phút này đang nhắm mắt dưỡng thần tụ tập linh khí che chở cho Long Châu, hắn bây giờ không thể dừng lại cũng không thể quấy nhiễu đến Ngao Triệu được, càng không thể bỏ mặc Ngao Triệu lại phía sau! Hắn phải chạy thật nhanh về phía trước, nhất định phải mang Ngao Triệu tránh thoát được sự đuổi bắt của Thủy Đức Tinh Quân mới được! Bằng nghị lực của bản thân, Quân Ngọc Hàm mặc dù tầm mắt dần trở nên mơ hồ, cả thân thể đều đã rét lạnh đến run rẩy phát cứng, cước bộ bên dưới nhưng chưa từng ngừng nghỉ.
Đột ngột đẩy Quân Ngọc Hàm ra, nhảy ra khỏi lồng ngực của hắn, ép bản thân xoay người sang chỗ khác, nguội lạnh nói với Quân Ngọc Hàm: “Ngươi không cần xen vào việc của người khác nữa! Hôm đó ta đã nói rất rõ ràng với ngươi rồi, giữa ta và ngươi đã không còn gì để nói nữa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-di-tap-dam-he-liet-de-nhi-thoai-long-quyet/2628714/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.