Edit: Sahara
"Cô nương, cô có từng nghe qua câu nói...." Lão giả mặc áo trắng nhìn Vân Lạc Phong, giọng điệu bình thản: "Thiên đạo luân hồi, quả báo không sai! Vừa rồi, cô đã giết người, vậy thì bây giờ phải trả giá lớn!"
Vân Lạc Phong lau vết máu nơi khóe miệng, hơi hơi cong môi: "Ta cũng tặng cho ngươi một câu: Ác giả ác báo!"
Nghe câu này, sắc mặt lão giả mặc áo trắng lạnh đi, lão ta hừ: "Dẻo mồm dẻo miệng! Nếu đã như vậy thì đừng trách sao lão phu không khách sáo!"
Ầm!
Ngay sau đó, lão giả mặc áo trắng một lần nữa phát động khí thế trên người, cuồng phong càng quét khắp không trung.
Bầu trời cũng vì vậy mà trở nên xám xịt.
Giữa không trung, Vân Lạc Phong tay cầm trường kiếm, đón gió mà đứng. Thần sắc Vân Lạc Phong bình tĩnh, mái tóc đen dài vũ động trong gió.
"Chủ nhân, để Vân Dực và Tiểu Trùng Trùng ra ngoài giúp một tay đi!"
Trong linh hồn Vân Lạc Phong truyền tới giọng nói đầy lo lắng của Tiểu Mạch.
Trước đó, Tiểu Trùng Trùng và Vân Dực đã đột phá đến Thần Linh Giả, hơn nữa, bọn họ một là Tổ Long thượng cổ, một là con rối bất tử bất diệt.
Dù thực lực chỉ là Thần Linh Giả, nhưng cũng đủ để ứng phó với Thiên Thần Giả.
Tuy nhiên.....
Vân Lạc Phong lại bình tĩnh lắc đầu: "Không! Ta còn chống đỡ nổi! Hơn nữa, mấy ngày trước ta đã tới bình cảnh, nói không chừng, nhờ trận chiến này, ta có thể phá tan bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-de-cuong-the-dai-tieu-thu-an-choi-trac-tang/1892595/chuong-1937.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.