Edit: Bé"ss Heo"ss
“Hắn sẽ không đồng ý yêu cầu này chứ?” Vân Lạc Phong giật mình.
Mặc Thiên Thành này không phải đơn thuần, mà là ngu xuẩn.
Có lẽ là bị Vân Lạc Phong nói trúng, sắc mặt Mặc Thiên Thành càng ngày càng khó coi, hung tợn trừng mắt nhìn Vân Tiêu.
“Hắn vốn dĩ không đồng ý,” Vân Tiêu hơi hơi giơ giơ khóe môi, “Nhưng ta dùng phép khích tướng, hắn bị ta chọc giận, liền đồng ý.”
Mặc Thiên Thành hừ một tiếng: “Có gì đặc biệt hơn người, còn không phải là dựa vào vật lộn thắng ta, có bản lĩnh chúng ta so đấu thực lực chân chính một chút.”
Giống như không nghe được Mặc Thiên Thành nói, Vân Tiêu buông lỏng ra Vân Lạc Phong, chậm rãi đi tới trước mặt Quân lão gia tử.
“Ở đây chỉ có ông là Nửa Bước Hư Không, cho nên, ông có thể giúp ta cởi bỏ phong ấn.”
Mặc Thiên Thành lập tức mở to hai mắt nhìn, bỗng nhiên hắn suy nghĩ cẩn thận cái gì, gương mặt tươi cười đáng yêu xoát đến một tiếng trở nên đỏ bừng.
“Ngươi…… Ngươi là cố ý!”
Vân Tiêu liếc mắt nhìn Mặc Thiên Thành, tức chết người không đền mạng nói: “Bị ngươi phát hiện?”
Cả người Mặc Thiên Thành run rẩy không thôi, gia hỏa này cố ý lừa mình tự phong ấn linh lực, mục đích chính là vì muốn bá chiếm Tuyệt Thiên!
“Vân Tiêu, sao ngươi lại trở nên phúc hắc như vậy chứ?” Vân Lạc Phong quét mắt về phía khuôn mặt nhỏ xanh mét của Mặc Thiên Thành, trong mắt hàm chứa ý cười.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-de-cuong-the-dai-tieu-thu-an-choi-trac-tang/1892370/chuong-1712.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.