Edit: Sahara
Đường Nhiên vẫn giữ nguyên thái độ vô cảm trên gương mặt già nua của mình mà nhìn Thiên Ngọc đang nằm trên giường, tuy nhiên hai bàn tay buông thõng ở hai bên hông của ông ta thì đang siết lại rất chặt.
Cho dù trước kia ông ta có không thích đứa cháu ngoại này thế nào đi chăng nữa, nhưng hiện tại con gái ông ta đã chết rồi, đứa cháu này là huyết mạch duy nhất mà con gái ông để lại. Thế mà bây giờ nó lại bị người ta đả thương đến ra nông nổi lại, thử hỏi làm sao ông ta có thể không tức giận cho được?
"Vân Lạc Phong!" đáy mắt Đường Nhiên hiện lên một tia sát ý: "không đem ngươi ra chặt làm tám khúc, thì khó mà nguôi được cơn hận trong lòng của ta!"
"Gia gia, biểu ca huynh ấy...."
Trong lòng Đường Duyệt có chút áy náy, nếu không phải bảo vệ cho cô ta thì Thiên Ngọc cũng không bị thương nghiêm trọng đến như vậy.
"Tuy rằng ta không có bản lĩnh làm cho tay của người khác đứt rồi mọc lại, tuy nhiên, ta lại có một phương pháp, có thể ghép nối cánh tay của người khác vào cơ thể của Thiên Ngọc!" Đường Nhiên nheo nheo lại hai mắt của ông ta: "nếu Vân Lạc Phong kia chính là thủ phạm chặt đứt tay của Thiên Ngọc, thì cánh tay này cứ lấy từ trên người của Vân Lạc Phong là được!"
Nghe nói vậy, trong lòng Đường Duyệt lập tức vô cùng vui vẻ, chỉ cần gia gia cô ta chịu ra tay, Vân Lạc Phong nhất định không thể gây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-de-cuong-the-dai-tieu-thu-an-choi-trac-tang/1891216/chuong-558.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.