Editor: Hàn Ánh Nguyệt =.=
"Vâng, gia chủ."
Gia đinh cúi đầu chắp tay, tôn kính trả lời.
...
Ban đêm.
Trăng trong như nước.
Vân Thanh Nhã đứng ở trong sân, hai tay chắp sau lưng mà đứng, ánh mắt trong veo mà lạnh lùng hướng nhìn trời đêm, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt.
Chợt đột nhiên, một chiếc áo choàng màu xanh khoác trên bờ vai hắn, thân mình hắn hơi ngẩn ra, quay đầu nhìn về phía thiếu nữ thanh tú bông nhiên xuất hiện sau lưng hắn, khuôn mặt nhu hòa lại.
"Thân thể nàng còn chưa hoàn toàn khôi phục hẳn, vẫn đừng để bị trúng gió thì tốt hơn."
Ninh Hân nhợt nhạt cười: "Vân đại ca, vừa rồi huynh suy nghĩ cái gì vậy?"
Nghe thấy lời ấy, Vân Thanh Nhã lại đưa mắt nhìn đêm tối, nhẹ nhàng thở dài một tiếng: "Ta suy nghĩ, nếu là đại ca và đại tẩu còn tại thế, tất nhiên sẽ vì thành tựu bây giờ của Tiểu Phong Nhi mà tự hào."
Ninh Hân quay đầu nhìn sườn mặt nam nhân, giờ mới phát hiện, dưới ánh trăng nam nhân này tốt đẹp như vậy, toàn thân tỏa ra ánh sáng chói mắt.
"Vân đại ca, huynh có nguyện ý nghe về chuyện cũ của ta không?"
Nghe vậy, Vân Thanh Nhã thu hồi ánh mắt, khẽ cười nói: "Nếu như nàng nguyện ý nói chuyện của nàng cho ta biết, ta đây sẽ nghe."
"Vân đại ca," Tầm mắt Ninh Hân hướng nhìn trời đêm, cười khổ nói, "Kỳ thật ta cực kỳ hâm mộ huynh, phụ thân của huynh chân chính là anh hùng hào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-de-cuong-the-dai-tieu-thu-an-choi-trac-tang/1891154/chuong-496.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.