Editor: QR2 – diendanlequydon
Cái gì gọi là vui quá hóa buồn?
Rất nhanh Tứ trưởng lão sẽ cảm nhận được cảm giác này.
Ngay lúc nắm đấm của hắn đến gần trước mắt, bàn tay của Vân Lạc Phong đỡ được đòn tấn công của hắn dễ như trở bàn tay, rồi sau đó…
Ầm!
Một cổ lực lượng chợt nhảy vào trong trí óc của hắn, mạnh mẽ đánh thẳng vào linh hồn.
Công kích này làm đầu óc của hắn trở nên trống rỗng, chờ đến khi hắn phục hồi lại tinh thần, ngực của hắn bỗng cảm thấy vô cùng đau đớn, ngay sau đó, thân thể già nua đột nhiên bay ngược ra ngoài, ngã trên mặt đất lạnh băng.
Khụ khụ!
Tứ trưởng lão ho ra mấy ngụm máu tươi, ánh mắt nhìn phía Vân Lạc Phong đã không sự coi khinh như lúc trước, ngược lại lộ ra sự ngưng trọng.
“Tiểu nha đầu, ta thật đúng là đã xem thường ngươi, ngươi chẳng những có thể may mắn tránh được công kích của ta! Hơn nữa người còn có bí kỹ, nếu ta đoán không sai, chắc chắn ngươi đã học được công pháp công kích linh hồn! Đáng tiếc, bất luận ngươi có bao nhiêu át chủ bài, giữa Tiên Linh Giả và Địa Linh giả có một sự khác biệt rất lớn.”
Tứ trưởng lão từ trên mặt đất bò dậy, cười lạnh, chân hắn dần rời khỏi mặt đất bay vào giữa không trung.
“Sự khác biệt đó chính là sau tới Thiên Linh Giả, có thể lăng không phi hành (bay lên bầu trời),cho nên, khoảng cách giữa người và ta chênh lệch quá lớn! Chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-de-cuong-the-dai-tieu-thu-an-choi-trac-tang/1891150/chuong-492.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.