Anh sải bước đuổi theo, đột nhiên túm lấy cô, tức giận nói: “Khoan đã, cô không thể!”
Nói được một nửa, anh giật mình nhận ra mình định nói cái gì, bất giác cứng đờ.
“Không thể gì?” Cô nhìn anh. Không thể mời tên kia ăn cơm! Anh muốn nói với cô như vậy, rồi lại cảm thấy quá hoang đường, ngay cả chính anh cũng thấy vô lý. Mặt anh đỏ lên, đột nhiên im lặng, chỉ có thể nhìn cô chằm chằm.
“Nếu anh không thích những bồn hoa này, tôi có thể bảo họ mang đi.” Cô nhìn anh đang tức giận, bình tĩnh nói, “Tôi tưởng rằng anh sẽ thích.”
Thích?
Anh sững sờ, “Thích gì?”
“Cây cối.” Cô nhìn anh, không chớp mắt nói: “Ngày đó ở công viên, tôi thấy anh có vẻ rất thích. Tôi vốn cũng chỉ định đặt hai bồn hoa ở phòng khách và phòng tắm thôi, sau đó lại nghĩ tới bên ngoài ban công có thể trải thảm cỏ, trồng trúc chắn gió che nắng. Như vậy cho dù anh không thích ra ngoài thì cũng có thể ra thảm cỏ ngoài ban công vận động một chút.”
Cho nên, cô là vì anh sao?
Anh bỗng không biết nói gì.
“Thu Nhiên, ban công thế này OK chưa?” Ông chủ công ty làm vườn đi từ ban công vào, cười hỏi: “Còn chỗ nào cần sửa không?”
Cô nhìn người đàn ông còn đang nắm tay cô, hỏi: “Thế nào, anh thích không?” Mặc dù nhìn như bình tĩnh, nhưng anh có thể nhìn trong mắt cô lóe lên một chút bồn chồn. Anh có thể cảm nhận được cơ thể cô dưới bàn tay anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-da-xoa/3092632/quyen-2-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.