Qua ba tháng kể từ khi từ chức, Lục Hoài Sinh thật sự không ngồi nhàn hạ ở nhà được nữa, bèn bắt đầu đi làm gia sư.
Khi biết được tin này, Ngụy Ninh giận anh hơn nửa ngày.
"Thầy à, em có tiền, thầy không cần ra ngoài làm việc." Ngụy Ninh nhìn anh bằng ánh mắt lên án.
Lục Hoài Sinh khuyên nhủ, giảng giải tốt xấu, còn phải lựa từ chọn chữ, tránh những câu làm hắn bất mãn với để trong lòng để nói chuyện với hắn. Trước giờ hắn luôn là một đứa trẻ mẫn cảm mà.
"A Ninh à, cứ cho là giờ thầy không đi làm, nhưng có thể ở cả đời như thế sao? Nếu đúng là như thế, vậy thì sẽ thành hoàn toàn thoát ly xã hội rồi."
Ai mà biết chính vì cái lẽ đấy nên Ngụy Ninh mới không cho Lục Hoài Sinh ra ngoài. Hắn muốn anh cũng tách rời khỏi xã hội, biến thành dây tơ hồng chỉ dựa vào hắn mới sống sót được.
Nhìn đi, hắn chính là tham lam như thế, dù cho đã có được thầy rồi, nhưng vẫn cứ muốn nhiều hơn nữa.
Lục Hoài Sinh nói: "Chỉ làm gia sư cho một cậu bé thôi. Mỗi ngày hai giờ, không dài."
Vẻ mặt của anh nhu hòa, trong mắt ánh lên tia khát vọng.
Trái tim đã sớm lạnh băng của Ngụy Ninh bỗng mềm ra, hắn ôm lấy anh, chôn trong lồng ngực anh mà ấm ức: "Hai giờ cũng rất dài."
Hắn không muốn anh rời khỏi mình dù chỉ một giây.
Lục Hoài Sinh cười bảo: "Chỗ đấy không xa, đi mười phút là đến rồi."
Sau khi ở bên Ngụy Ninh, hai người mua một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-cong/1728394/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.