Tôi càng thêm mê luyến người đàn ông ấy, thường xuyên lấy các loại lý do để đi tìm anh. Có lẽ vì dục vọng trong mắt tôi biểu hiện quá lộ liễu, nên dù có chậm tiêu thì anh cũng phát giác ra loại tình cảm không giống bình thường mà tôi dành cho anh.
Ánh mắt anh nhìn tôi bắt đầu trở nên phức tạp, rất nhiều lần anh đã mấp máy môi mỏng muốn mở miệng nói gì đó với tôi.
Điều làm tôi kích động chính là anh đã nhận ra tình cảm của tôi, nhưng trong mắt anh lại không có sự chán ghét mà tôi những tưởng.
Dục vọng trong lòng bèn cuồn cuộn. Đấy chẳng phải nói lên rằng anh không bài xích tình cảm của tôi hay sao?
Nhưng còn chưa cảm nhận được hết niềm vui sướng, thì một chậu nước lạnh đã giội ướt đẫm tôi từ trong ra ngoài.
"Ngụy Ninh, từ ngày mai, em đừng đến đây nữa."
Một câu làm quanh thân tôi phát lạnh, tôi như rơi vào hầm băng. Tựa chìm trong nước sông băng, lạnh đến độ máu không thể lưu thông, hô hấp cũng đông lại.
"Vì sao..." Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Ánh mắt anh lập lòe phức tạp, có chút muốn nói lại thôi. Đúng như cái tính không thể nói lên lời khó nghe của mình, cuối cùng anh cho tôi một lý do thật buồn cười.
Anh nói: "Hiện giờ việc học của em hoàn toàn không còn vấn đề gì, nên không cần tiếp tục tới đây."
Tôi thầm cười lạnh. Nghe đi, lý do buồn cười biết bao.
Cơ mặt tôi vặn vẹo. Anh biết tình cảm của tôi rồi nên tính thoát khỏi tôi ư...?
Thầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-cong/1728391/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.