Trời âm u, không ngừng đổ xuống những hạt mưa nặng trĩu như cô gái thất tình đang rơi lệ.
Quần áo bị mưa xối ướt đẫm, tóc đen che đi vết thương xanh tím trên mặt, ống quần còn in hằn mấy dấu chân bẩn thỉu, cả người dơ dáy, chật vật không chịu nổi.
Mặt tôi chẳng có biểu cảm, dù dạ dày đã hơi quặn lại vì vừa bị một kẻ trong số chúng đá vào bụng.
Đã sớm quen với nếp sinh hoạt này, tôi ho nhẹ, nhặt cặp sách trên đất, chuẩn bị về nhà.
"Em không sao chứ, bạn học?"
Đỉnh đầu bỗng được che bởi một chiếc ô màu xanh da trời, tôi ngẩng đầu, mái tóc rủ xuống trán che đi phần lớn tầm mắt của tôi. Trong mắt tôi, người ấy hình như mặc chiếc sơ mi trắng, với thân hình thon dài, làn da trắng nõn, giọng nói trong trẻo kèm chút lo lắng cho tôi.
Xen vào việc người khác.
Tôi thầm khinh thường, không để ý đến anh. Tôi đẩy anh ra, định bụng đi ngay.
Những kẻ đánh tôi trước đó đã không nhìn tôi vừa mắt từ lâu. Tôi nghĩ nguyên nhân đại khái là bởi tôi có tiền hơn chúng. Mỗi ngày, chúng chỉ có thể đánh cướp lấy tiền trang trải, ấy vậy mà sinh hoạt vẫn như một mớ hỗn độn, trái ngược với tôi - kẻ vừa sinh ra đã có tiền dùng cả đời chẳng hết. Thế nên chúng lệch lạc tâm lý coi tôi thành bao cát phát tiết dục vọng, tôi biết rõ mà, song chẳng rảnh để nói với ai.
Có lẽ hôm nay bị ai đó chọc giận, nên lúc đánh tôi, chúng xuống tay tàn nhẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-cong/1728389/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.