Tàu Uất Kim Hương Đen… ‘Thượng Tướng Địa Ngục’ Ludwell… Đây là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa à… Có phải chúng ta hơi xui xẻo quá đáng rồi không? Trôi nổi giữa không trung, Klein là người đầu tiên phát hiện ra con thuyền đang ngày một gần. Hắn không khỏi ngoảnh đầu nhìn xuống Anderson - kẻ vẫn đang quan sát con quái vật không rời mắt cùng hai đoản kiếm đen kịt trong tay.
Anderson nhanh chóng ngoái lên với vẻ băn khoăn. Vừa đề phòng mấy khối thịt xám đen có thể bắn tới bất cứ lúc nào, anh vừa lầm bầm:
“Tôi làm gì mà anh nhìn tôi ghê thế, lại làm sao à…”
Còn chưa kịp dứt lời, anh đã ngậm chặt miệng theo phản xạ. Như vừa phát hiện ra điều gì, anh nhảy vụt qua tránh khỏi một tảng thịt phân tách từ con quái vật – thứ khiến cho móng tay anh đang cấp tốc dài ra – rồi vội vọt tới một bên mạn thuyền.
Vừa thẳng người lên, Anderson đã xuýt xoa:
“ ‘Thượng Tướng Địa Ngục’…”
Gã không phải kẻ tốt lành gì. Là một tướng quân hải tặc nổi tiếng nhờ lạm sát, nhất định gã sẽ chẳng hề có gánh nặng tâm lý nào khi đục nước béo cò.
Một khi đã cân đo đong đếm tình hình và phát hiện có thể lợi dụng quái vật mạnh mẽ để dứt điểm ‘Thượng Tướng Ánh Sao’, xử lý đám người trên Tàu Tương Lai cũng như thu được chiến lợi phẩm béo bở, đương nhiên gã sẽ ra tay!
Hóa ra vận xui của mình cũng chả giảm đi mà chỉ đổi sang hình thức tính lãi trả gộp hả? Vẻ mặt nhăn nhó của Anderson
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/403606/quyen-3-chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.