Quận Đông thành phố Backlund, tại một ngã tư đường.
Mike Joseph nhìn thấy vô số đứa trẻ mặc quần áo rách rưới có vẻ mặt đáng thương ở bên kia đường, anh ta lấy khăn tay ra lau miệng, định đến cho chúng vài penny.
Tuy nhiên, hành động đó đã bị người lang thang là lão Kohler ngăn lại:
“Bọn nó là trộm đấy!”
“Trộm? Cha mẹ chúng đâu? Hay chúng bị khống chế bởi đám băng đảng?” Là một phóng viên có thâm niên, dù Mike chưa tới quận Đông, nhưng cũng lờ mờ nghe nói chỗ này có vài băng đảng chuyên điều khiển đám trẻ con trộm cắp hoặc ăn xin.
“Cha mẹ? Không còn, hoặc cũng từng làm kẻ trộm, hoặc đến giờ vẫn làm kẻ trộm. Tất nhiên, ngài phóng viên đây nói cũng không sai, trong số bọn nó có không ít đứa bị đám băng đảng khống chế, nghe bảo còn dạy cho bọn nó cách trộm cắp. Ví dụ như, treo chiếc áo khoác của một quý ông lên tường, nhét một chiếc khăn tay vào trong túi, bên ngoài treo một cái đồng hồ bỏ túi, cứ luyện tập lặp đi lặp lại, cho đến khi có thể trộm được chiếc khăn mà không làm lay động cái đồng hồ bỏ túi. Ha, đấy là những gì tôi nghe được khi còn lang thang, phải làm việc trong tại tế bần.” Lão Kohler lảm nhảm không ngớt, “Tôi nhớ đứa ăn trộm nhỏ nhất từng bị bắt được ở con phố này chỉ sáu tuổi. Hầy, sáu tuổi…”
Lão như thể đang nhớ lại đứa con đã mất vì bạo bệnh, không nhịn được móc trong túi áo ra một điếu thuốc lá nhăn nhúm, nhưng lại không nỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/403305/quyen-2-chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.