Bản thảo đạo nhái, à không, bản thảo sáng chế chắc cũng được xem là sách đáng giá nhỉ... Chiếc thẻ này có phải là Lá bài Khinh Nhờn không nhỉ? Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Klein. Hắn gõ nhẹ răng nanh, lặng lẽ mở linh thị.
Nhưng hắn không hề phát hiện được điều gì bất thường. Hắn lập tức liếc nhìn những chiếc thẻ kẹp sách khác, nhưng kết quả vẫn giống vậy.
Phải rồi, nếu có thể phát hiện được dễ như vậy thì đâu tới lượt mình ở đây mơ tưởng chứ... Klein đóng linh thị, tiếp tục thông qua các chi tiết và tính cách mà vị đại đế này thể hiện ra trong nhật ký của mình để loại trừ các khả năng.
Theo hắn biết, nếu Russel đã nói quyển sách có kẹp Lá bài Khinh Nhờn rất giá trị, vậy thì nó sẽ không quá tầm thường. Bằng không sẽ không thể nào thỏa mãn được trò đùa quái ác của ông ta. Dùng một đống kiến thức đắt giá chỉ để làm nền cho một chiếc thẻ kẹp sách tầm thường, khiến người đạt được nó bị trêu đùa mà không hề hay không biết.
Cho nên, những quyển sách có giá trị nhưng không quá cao thì có thể bỏ qua. Thế thì… Klein nhìn quanh, cẩn thận phân biệt, hoàn toàn không nghe thấy hướng dẫn viên đang nói gì.
"Tổng hợp lại những phán đoán, trong cả căn 'Phòng sách' này, phù hợp với điều kiện hình như chỉ có tập bản thảo sáng chế mà thôi. Những quyển khác giá trị chỉ bình thường, với tính cách của Russel chắc chắn sẽ không lựa chọn chúng. Ừm, Russel là loại người theo kiểu 'Ông đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/403269/quyen-2-chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.