Hugh làm công việc thợ săn tiền thưởng này đã được một khoảng thời gian dài, rất nhiều chuyện không cần thông qua não cũng có thể làm ra phản ứng theo bản năng.
Vừa nhìn thấy vị khách tiến vào cao gần 2m, cô nàng cuối đầu theo bản năng, tiếp tục ăn xúc xích heo và khoai tây chiên như thể chả có gì xảy ra.
Đồ ăn vào miệng mà Hugh lại không nếm ra được vị gì. Cô nàng đau khổ nhẫn nại hơn mười mấy giây mới chậm rãi ngẩng đầu, làm bộ như tùy ý nhìn quanh một vòng. Rồi cô nàng nhanh chóng nhìn thấy vị khách vừa mới tiến vào ngồi trước quầy bar, đang chờ rượu và bữa trưa.
Mái tóc vàng nhạt mềm mại hơi xoăn, con ngươi màu nâu đậm như dã thú, khóe miệng hơi chếch xuống, khí chất quái gở hung ác... Từng chi tiết nhỏ ánh vào trong con ngươi của Hugh, chậm rãi trùng điệp với hình tượng trong đầu của cô.
Là gã!
Chính là người tình nghi là hung thủ!
Hung thủ giết hại Williams!
Hugh lại vùi đầu xuống, chậm rãi ăn hết số thức ăn còn lại!
Qua vài phút, cô đặt đĩa và ly rượu lên trên quầy bar, tiếp đó mắt nhìn thẳng, rời khỏi quán rượu quán rượu Liên Minh Công Nhân mà không thèm quay đầu lấy một lần.
Bởi vì giày độn khá cao, cô đã che giấu đi đặc thù rõ rệt nhất của mình.
Ra thấu bên ngoài thì Hugh thả chậm bước chân, tìm một vị trí yên tĩnh gần quán rượu, quan sát người ra vào quán rượu.
Chờ đợi một lúc lâu, cô rốt cuộc phát hiện một người quen, Burton
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/403234/quyen-2-chuong-70.html