Trước khi ra ngoài, Klein còn tiện tay tung đồng xu, xem thử hôm nay đến quán rượu Người Dũng Cảm có bất lợi gì hay không.
Sau khi nhận được đáp án phủ định, hắn nhìn quanh một vòng, nói khẽ với không khí: "Hôm nay có ai giám sát tôi không?"
Trầm mặc mấy giây, giọng nói hư ảo lững lờ của tiểu thư vệ sĩ chợt từ sau lưng hắn truyền tới: "Không."
Klein quay đầu nhìn lại theo bản năng, vẫn chẳng thấy bóng dáng tiểu thư vệ sĩ đâu.
Sự chú ý của hắn nhanh chóng chuyển dời về lại trên đáp án, nhịn không được thầm thở dài: Khu 9 quân tình rõ ràng chẳng thèm thả mình vào trong danh sách kẻ tình nghi! Sau khi xác nhận Rosago chưa từng tìm đến mình, bèn triệt để vứt mình qua một bên luôn. Mình nên cảm thấy vinh hạnh, hay là nên cảm thấy sỉ nhục đây?
Có lẽ một tên thám tử bận đi bắt gian, không thể nào liên quan đến việc ám sát đại sứ của một nước, rồi còn diệt được một kẻ mạnh ở danh sách 5 được...
Hơn nữa Khu 9 quân tình còn hoặc nhiều hoặc ít từng giám sát mình, sự hoảng loạn, sự vô lực của mình, mình cố gắng giãy giụa tự cứu lấy bản thân đều bị bọn họ thấy hết. Rõ ràng mình không thể nào tạo thành tổn thương thực chất cho ngài đại sứ được...
Trong lúc đang suy nghĩ, Klein lấy mũ phớt tơ tằm đội lên, cầm lấy gậy batoong nạm bạc, đi ra khỏi căn nhà số 5 phố Minks. Tốn 5 saule ngồi xe ngựa đến quán rượu Người Dũng Cảm phố Cửa Sắt quận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/403207/quyen-2-chuong-43.html