Dịch: alreii
Biên: Duy Anh
Leng keng leng keng, chuông bị kéo vang lắc lư không ngừng, truyền âm thanh vào trong phòng khách rộng rãi nhưng khá vắng vẻ.
Klein ngồi trên ghế sofa đọc báo, nghiên cứu mấy cơ hội đầu tư đứng lên, áo sơ mi trắng phối với áo ghi lê đen nhưng không thắt nơ, nhìn khá tùy ý khi ở nhà.
Đơn ủy thác đầu tiên trong kiếp sống thám tử của mình đến rồi? Nhưng mình không thể cứ ở nhà chờ đợi nhiệm vụ tới tận cửa mãi được. Ừm... mình phải treo một quyển sổ góp ý ở trước cửa, thêm một cây bút máy, như vậy thì lúc khách hàng đến có thể viết lại thời gian đến thăm lần sau, để hắn có thể chuẩn bị trước... Nhưng với một thám tử mới vào nghề chưa có danh tiếng gì như hắn, chắc chẳng có lần sau đâu... Haiz, tạm thời đành phải phiền toái hơn chút, mỗi ngày sáng sớm xem bói coi thử hôm đó có ủy thác hay không, trong khoảng thời gian nào để còn biết mà sắp xếp... Tất nhiên, có lẽ sẽ bỏ lỡ nhiệm vụ của mấy người phi phàm mạnh tới ủy thác. Ừm, bỏ qua thì bỏ qua đi, xem được đại khái là đã tốt rồi.
Klein vừa nghĩ vừa đi đến cửa, không cần thông qua mắt mèo, trong đầu đã tự nhiên hiện ra hình ảnh của vị khách bên ngoài:
Một quý bà đội chiếc mũ lông nhung màu đen, phần lưng của bà hơi còng, nếp nhăn trên mặt rất sâu, làn da khô quắt vàng vọt, nhưng trang phục màu đậm rất vừa vặn, nhìn trông rất sạch sẽ.
Tóc mai của bà đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/403173/quyen-2-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.