Ánh sáng yếu ớt hắt vào từ khung cửa sổ màu trên cao, làm cho giáo đường Morse vốn tối tăm trở nên sáng sủa hơn đôi chút.
Klein với mũ phớt trên đầu gối, chân dựa vào gậy, yên lặng ngồi trên chiếc ghế ở hàng đầu tiên bên trái lối đi, nhìn bục thánh phía trước.
Nơi đó không có bức tượng mà chỉ có một chiếc thánh huy rất lớn, lấy màu đen thẫm làm nền, màu lóng lánh điểm xuyết, bao quanh một mặt trăng khuyết màu đỏ rực.
Trên bức tường đằng sau thánh huy có những lỗ tròn, khi ánh sáng bên ngoài chiếu vào, tụ lại thành những điểm sáng nhỏ, hệt như kết nói với đêm tối xung quanh để tạo nên những ngôi sao sáng trên bầu trời cao.
Bất kể là nữ thần Đêm Tối, Mặt Trời Vĩnh Hằng hay chúa tể Bão Táp, tất cả các vị thần chính thống đều không để lại hình tượng cụ thể. Những gì được cung phụng, sùng bái đều là biểu tượng của bọn họ. Đây dường như là một biểu hiện khác của "không thể nhìn thẳng vào thần"... Klein để mặc cho suy nghĩ của mình bay xa, không vội vã nhân lúc được một mình trông coi vật phong ấn "3 - 0782" chế tạo bùa chú Viêm Dương.
Hắn cho rằng làm chuyện này thì phải bắt buộc cẩn thận, kiên nhẫn và chờ đợi. Trong mười mấy phút đầu, bất cứ lúc nào Leonard và Cornley đều có thể tiến vào để nhắc nhở hắn những gì cần chú ý.
Trong bầu không khí lặng ngắt đó, thời gian nhanh chóng trôi đi. Klein bỗng phục hồi tinh thần, lấy đồng hồ bỏ túi ra ấn chốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/403113/quyen-1-chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.