Màn sương mù màu xám trắng như thể mãi mãi không thay đổi chứa đầy những ngôi sao hư ảo đỏ sậm treo cao chỗ gần chỗ xa. Klein ngồi trong tòa cung điện to lớn hệt như dành cho người khổng lồ, lẳng lặng nhìn cảnh tượng quen thuộc trước mắt.
Vài giây sau, hắn thu tầm mắt lại, khiến một tấm giấy da dê hiện ra trước mặt, sau đó hắn cầm bút viết xuống đó nghi thức triệu hồi mà hắn đã thay đổi chú ngữ:
"Đốt một ngọn nến tượng trưng cho bản thân,
Dùng bức tường linh tính tạo ra môi trường thánh khiết,
Nhỏ những vật liệu như tinh dầu Trăng Tròn, sương tinh khiết cúc La Mã, bột phấn hoa Thâm Miên. (Chú thích: Về bước này thì không cần quá chú trọng, bởi đây là triệu hồi chính mình)
Đọc chú ngữ dưới đây:
Tôi! (Tiếng Hermes cổ, tiếng Người Khổng Lồ, tiếng Rồng Khổng Lồ, tiếng Tinh Linh; bắt buộc phải nhỏ giọng)
Tôi lấy danh nghĩa của tôi triệu hồi (tiếng Hermes): Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này, chúa tể thần bí trên màn sương xám, vị vua Hắc Hoàng chấp chưởng vận may."
...
Sau khi đọc lại ba lần thật kỹ, Klein viết câu nói xem bói xuống bên dưới: "Tiến hành nghi thức ở bên ngoài sẽ gặp nguy hiểm."
Phù, hắn thở hắt ra, đặt bút xuống rồi cởi sợi xích bạc đeo trên cổ tay, cầm bên tay trái.
Chờ khi con lắc thạch anh vàng lẳng lặng lơ lửng bên trên tấm da dê, sắp chạm vào câu nói xem bói, hắn tập trung tinh thần, tiến vào trạng thái minh tưởng.
"Tiến hành nghi thức ở bên ngoài sẽ gặp nguy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/403103/quyen-1-chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.