Dịch giả: nh0ckd255
"Rối loạn phân ly tập thể?" Deville, người đã được gặp không ít bác sĩ tâm lý trong khoảng thời gian này, lặp lại danh từ mà Klein đưa ra.
Khi không được ông ta cho phép, quản gia, vệ sĩ và người hầu của ông ta đều không phát ra âm thanh nào dù lòng rất tò mò. Nhưng cảnh sát trưởng Gate thì ngờ vực nhìn Klein kiểu như chưa từng nghe nói tới khái niệm tương tự.
Klein khống chế quán tính dùng đầu gón tay khẽ gõ phần tay ghế sô pha, chậm rãi giải thích:
"Con người là một loài sinh vật dễ bị cảm giác của mình lừa gạt, hội chứng rối loạn phân ly tập thể chính là vấn đề tâm lý con người được sinh ra do yếu tố như tinh thần căng thẳng ở trong một tập thể mà từ đó ảnh hưởng lẫn nhau."
Những thuật ngữ chuyên nghiệp trong câu nói trên khiến tước sĩ Deville và đám người cảnh sát trưởng Gate nghe mà mơ hồ, bèn quyết định tin tưởng theo bản năng.
"Tôi đơn cử một ví dụ đơn giản, là vụ án mà tôi từng xử lý. Một quý ông tổ chức dạ tiệc, mời tất cả ba mươi lăm vị khách. Trong bữa tiệc, ông ta đột nhiên cảm thấy buồn nôn, và đã nôn ra tại chỗ, sau đó còn bị tiêu chảy khá nghiêm trọng. Một lần, hai lần rồi ba lần, ông ta bắt đầu cho rằng mình bị ngộ độc thức ăn, thế là vừa đi bệnh viện vừa nói suy đoán này cho các vị khách của ông ta. Hai giờ tiếp theo, trong số ba mươi lăm vị khách thì có hơn ba mươi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/403043/quyen-1-chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.