Dịch giả: nh0ckd255
Gió lốc càn quét qua biển rộng, một con thuyền ba cột buồm cổ xưa nhấp nhô theo những cuộn sóng lớn. Tốc độ của nó không nhanh, với kích cỡ không lớn đó trông nó giống hệt một chiếc lá vàng rời khỏi cành cây ở cái nơi biển như nối liền với trời này. Nhưng mặc kệ gió lốc bão táp có lớn thế nào, sóng biển cao tới đâu, con thuyền ấy vẫn bình yên lướt đi, không hề nghiêng ngả.
Arges Wilson đứng trên boong tàu trống trải nhìn sóng to như những ngọn núi xung quanh, không biết đang nghĩ cái gì.
"Sắp thứ Hai rồi..." Anh ta thì thầm một tiếng. Đó là ngày của Mẫu thần Đất Đai, là khởi đầu của một vòng phồn vinh và khô héo mới. Nhưng với Arges mà nói, ngày đó còn có ý nghĩa khác, đó chính là về người thần bí vĩnh viễn được sương mù màu xám trắng bao phủ. Chí ít mình chưa điên... Anh thu hồi tầm mắt, cười tự giễu.
Lúc này một trong mấy tên thuyền viên đi tới, cung kính hỏi:
"Thưa ngài giám mục, lần này mục tiêu ra khơi của chúng ta là gì?"
Arges nhìn xung quanh một lượt, bình tĩnh trả lời:
"Đuổi bắt một "Người Lắng Nghe" của Hội Cực Quang."
...
Gió lốc tan đi, sương mù ngập tràn khắp nơi, trên chiếc thuyền buồm kỳ lạ có mùi khói pháo nhưng vẫn không phù hợp với trào lưu của thời đại này.
Một thằng bé tầm tám chín tuổi, tóc vàng run rẩy nhìn đám hải tặc vô kỷ luật xung quanh, nhìn chúng ừng ực uống những thùng bia lớn, nhìn bọn chúng bám dây thừng đung đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/403004/quyen-1-chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.