Thấy mọi người trên Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim có vẻ sắp xông tới hội đồng Anderson đến nơi, Klein liền tiến bước, nói với Danitz đứng cạnh:
“Đưa ta tới phòng thuyền trưởng.”
“…Rồi, được rồi.” Nghe vậy, Danitz mới ngừng nhìn về phía Anderson Hood bằng ánh mắt hình viên đạn.
Ưu tiên hàng đầu là cứu thuyền trưởng. Ưu tiên hàng đầu là cứu thuyền trưởng… Gã liên tục tự kỷ ám thị.
Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim thoạt thả một con thuyền nhỏ xuống, sau đó là một chiếc cầu tàu để Klein dễ dàng bước lên boong mà không cần dùng bùa chú.
Anderson bám sát sau lưng hắn, ngó lơ toàn bộ ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống mình của tất cả thuyền viên Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim. Vẫn giữ nụ cười cà rỡn cùng nhịp chân thong thả, anh ngó nghiêng khắp nơi, tự nhiên như thể đây là nhà mình.
Cái tố chất tâm lý của hắn đúng là vượt tầm vũ trụ mà… Ừm, kể cả sau khi đắc tội Bán Thần, bị buộc phải xin lỗi ngay trước chốn công cộng và bị ép phải nhận một nhiệm vụ, hắn vẫn có thể tự lấy bản thân ra làm trò cười và tận hưởng bữa ăn… Klein thầm thở dài trong đầu, đi về phía đám phó tam Jodeson ở đối diện.
“Xin chào, ngài Sparrow. Tôi là lái chính của con thuyền này, Blue Walls.” Một người đàn ông cao mét tám và đeo kính độc nhãn lịch sự cúi chào.
‘Nhà Ẩm Thực’, tiền thưởng 6,200 bảng… Thủy thủ đoàn của ‘Trung Tướng Núi Băng’ có tiền thưởng ít hơn hẳn so với bên ‘Thượng Tướng Ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/1926383/quyen-3-chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.